1. Đăng nhập
  2. Đăng kư
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    480
    Cảm ơn
    0
    Thanked 32 Times in 23 Posts

    Phân tích bài thơ "Việt Bắc" của Tố Hữu

    ►Xem: 95478 ►Trả Lời: 1
    ►Chia Sẽ:
    05-07-2012


    I . ĐẶT VẤN ĐỀ .

    Tháng 10 năm 1954, sau thắng lợi vẻ vang của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trung ương Đảng và chính phủ rời Việt Bắc để trở về Hà Nội tiếp tục lănh đạo phong trào cách mạng . Trước sự kiện đó Tố Hữu đă viết bài thơ Việt Bắc . Đây là bài thơ ân t́nh cách mạng, gọi lại những kỉ niệm thân thiết và vẻ đẹp của Việt Bắc từ ngày đầu gian khổ chắt chiu xây dựng căn cứ địa cách mạng cho đến khi kháng chiến thắng lợi . Bài thơ kết cấu theo lối hát giao duyên đối đáp nam nữ nhưng lại thể hiện những ân t́nh cách mạng , và v́ thế bài thơ như một chất men say ngấm sâu vào ḷng người , trở nên gần gũi , đằm thắm hơn với những cung bậc lan toả của nó .

    II . GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ .

    Mở đầu bài thơ là những lời phảng phất phong vị ca dao, tái hiện cảnh tiễn đưa đầy dùng dằng, quyến luyến .
    Ḿnh về ḿnh có nhớ ta
    Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng
    Ḿnh về ḿnh có nhớ không
    Nh́n cây nhớ núi nh́n sông nhớ nguồn .


    Con người đang đứng trước một cuộc biệt li nên câu thơ cũng nhuốm màu li biệt . Tác giả đặt đại từ “ḿnh” và “ta” ở hai đầu câu thơ tạo cảm giác xa xôi, cách biệt, ở giữa là tâm trạng băn khoăn của người ở lại : không biết bạn có c̣n thuỷ chung trước bao đổi thay và cám dỗ của cuộc sống mới . Ḷng ngập tràn nhớ thương, người ở lại không nén được ḷng ḿnh đă đưa ra những câu hỏi dồn dập : ḿnh có nhớ ta, ḿnh có nhớ không ? ...càng làm cho người ra đi thêm lưu luyến , cứ vang lên như một niềm khắc khoải khôn nguôi . Không chỉ đưa ra những câu hỏi, người Việt Bắc c̣n nhắc lại khoảng thời gian mười lăm năm gắn bó thiết tha . Mới đọc ta bắt gặp tứ thơ quen thuộc từ ca dao t́nh yêu nam nữ kiểu như : Ḿnh về có nhớ ta chăng , Ta về ta nhớhàm răng ḿnh cười ... trong đó người t́nh chỉ nhắc đến kỉ niệm mười lăm năm ấy . Nhưng đến cặp lục bát tiếp theo th́ nó không c̣n là t́nh yêu nữa mà được thay thế bằng t́nh yêu thương gắn bó với với mảnh đất quê hương Vịêt Bắc . Nhớ núi, nhớ rừng thực chất là nhớ ngọn nguồn của cách mạng .
    Bốn câu thơ đầu tạo thành hai câu hỏi rất khéo mà mỗi câu hỏi về một khía cạnh khác nhau : thời gian và không gian gói gọn một thời cách mạng, một vùng cách mạng .

    Trước tâm trạng, nỗi niềm bộc bạch của kẻ ở, người đi im lặng lắng nghe :
    Tiếng ai tha thiết bên cồn
    Bâng khuâng trong dạ bồn chồn bước đi


    Người ra đi im lặng là để tri âm, để tiếng ai từ từ ngân vang lắng sâu vào hồn ḿnh cho thật vẹn tṛn, đầy đủ . Lặng im nhưng vẫn không kém phần mănh liệt . Người ở lại nói thiết tha, người đi nghe thiết tha, sự hô ứng ngôn từ này tạo sự đồng vọng trong ḷng người . Nhịp thơ lục bát đang đều đặn, nhịp nhàng đến đây như cũng v́ chút bối rối ấy trong ḷng người mà thay đổi :
    Áo chàm đưa buổi phân li
    Cầm tay nhau biết nói ǵ hôm nay .


    Trong thời khắc chia tay sau một khoảng thời gian dài gắn bó, có biết bao nhiêu kỉ niệm ngọt bùi, sâu nặng, có nhiều điều để nói nhưng khong thể nói đủ, nói trọn vẹn cùng nhau . V́ thế ḷng người cũng bâng khuâng, bước chân cũng bồn chồn, và mặc dù người đi không trực tiếp trả lời câu hỏi của người ở lại nhưng h́nh ảnh áo chàm và hành động cầm tay nhau im lặng đó trả lời thay tất cả, nó chất chứa cả bề sâu cảm xúc của cả người đi và kẻ ở .

    Bao trùm lên tất cả trong tâm trạng của kẻ ở và người đi là nỗi nhớ da diết mêng mang với nhiều sắc thái khác nhau . Người ở lại băn khoăn tự hỏi về ḷng thuỷ chung son sắt của người ra đi th́ ngược lại người ra đi khẳng định nghĩa t́nh măi không phai nḥa trong kí ức . Và cứ thế Việt Bắc hiện lên trong hoài niệm thật sinh động và cụ thể .

    Nhớ đến Việt Bắc là nhớ đến những tháng ngày gian khổ hi sinh : Mưa nguồn suối lũ những mây cùng mù, khó khăn nhiều, gian

    khổ cũng lắm nhưng cán bộ và đồng bào đồng cam cộng khổ, cùng có mối thù sâu nặng với quân xâm lược : Miếng cơm chấm muối mối thù nặng vai . Đồng thời nhớ đến Việt Bắc cũng là nhớ đến những nghĩa t́nh đồng bào sâu nặng . Người về khiến núi rừng cũng trở nên trống vắng, ngẩn ngơ, các điệp từ ḿnh về, ḿnh đi được nhắc đi nhắc lại một cách tha thiết khiến cho không gian, thời gian Việt Bắc hiện ra từ trong khói sương của hoài niệm , của tâm trạng chất chứa nhớ nhung trở nên rơ nét và rơ t́nh hơn .Đại từ “ai” phiếm chỉ được sử dụng để như hỏi vào sự trống vắng nay mai của ḷng ḿnh . Với thủ pháp đối lập giữa một bên là lau xám với ḷng son, giữa hắt hiuđậm đà , người ở nhấn mạnh sắc độ của nỗi nhớ . Người ở lại c̣n bày tở nơi lo âu, dự cảm : Ḿnh về ḿnh lại nhớ ḿnh . Ba chữ ḿnh được dùng liên tiếp trong một ḍng thơ làm cho ư thơ trở nên đa nghĩa một cách thú vị . Ḿnh ở đây là tôi, là chủ thể của nỗi nhớ, và ḿnh cũng có thể là khách thể của nỗi nhớ . Và biết đâu đó đây lại là lới nhắc nhở người đi liệu rồi có c̣n nhớ chính bản thân ḿnh . Cả người đi và kẻ ở đều được gói gọn trong một chữ ḿnh tha thiết . Và nói ǵ đi nữa cả taḿnh đều là những người kháng chiến, đều là cách mạng nên khong tách rời nhau là lẽ dĩ nhiên, là điều dễ hiểu .

    Đáp lại những băn khoăn của người ở lại , người ra đi khẳng định một điều đinh ninh t́nh nghĩa của ḿnh vẫn c̣n sâu nặng , dẫu có thế nào th́ sự keo sơn, gắn bó bền chặt vẫn không phai nhạt theo thời gian :
    Ta với ḿnh, ḿnh với ta
    Ḷng ta sau trước mặn mà đinh ninh .


    Và cụ thể hơn nữa, người ra đi khặng định : Ḿnh đi ḿnh lại nhớ ḿnh và nghĩa t́nh măi dạt dào không bao giờ khô cạn : Nguồn bao nhiêu nước nghĩa t́nh bấy nhiêu .

    Sự gắn bó sâu nặng với Việt Bắc đă làm cho cảnh Việt Bắc tái hiện trong nỗi nhớ của người về xuôi đă đẹp lại càng trở nên đẹp hơn, càng trở nên lung linh huyền ảo . Nỗi nhớ trong ḷng người đi day dứt, thiết tha đến độ cồn cào, ám ảnh như nhớ người yêu . Lấy nỗi nhớ trong t́nh yêu lứa đôi để đo nỗi nhớ về ngọn nguồn kháng chiến, về nghĩa t́nh cách mạng, đó là một sáng tạo của hồn thơ Tố Hữu .
    Và cũng chính từ sự gắn bó và nỗi nhớ thương da diết đó, thiên nhiên Việt Bắc mới hiện lên đẹp lộng lẫy như một bức tranh tứ b́nh về bốn mùa với những nét đặc trưng của Việt Bắc :

    Ta về ḿnh có nhớ ta
    Ta về ta nhớ những hoa cùng người
    Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
    Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng
    Ngày xuân mơ nở trắng rừng
    Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
    Ve kêu rừng phách đổ vàng
    Nhớ cô em gái hái măng một ḿnh
    Rừng thu trăng rọi hoà b́nh
    Nhớ ai tiếng hát ân t́nh thuỷ chung .


    Trong bề bộn của kí ức và hoài niệm , bức tranh sáng đẹp về Việt Bắc hiện lên trong nỗi nhớ của người về xuôi như một dấu son tươi nguyên những kỉ niệm .
    Và trong bức tranh thiên nhiên sống động, bừng sáng đó có sự xuất hiện của con người đang cần mẫn lao động: chuốt từng sợ giang, hái măng một ḿnh giữa rừng vàng . Nhưng có lẽ để lại ấn tượng nhất là tiếng hát ân t́nh thuỷ chung của con người Việt Bắc . Nó vượt qua trập trùng núi rừng, băng qua mênh mông biển cả của thời gian mà vướng vít bước chân người ra đi . Điệp từ nhớ được lặp lại nhiều lần như khiến cả đoạn thơ bao trùm một t́nh cảm nhớ thương tha thiết .
    Nhớ về Việt Bắc là nhớ cảnh nhớ người, nhưng quan trọng hơn là nhớ về cuộc kháng chiến, một Việt Bắc trong kháng chiến thật hào hùng .

    Nhớ khi giặc đến giặc lùng
    Rừng cây núi đá ta cùng đánh tây
    Núi giăng thành luỹ sắt dày
    Rừng che bộ đội rừng vây quân thù
    Mênh mông bốn mặt sương mù
    Đất trời ta cả chiến khu một ḷng .
    Quân đi điệp điệp trùng trùng
    ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan
    Dân quân đỏ đước từng đoàn
    Bước chân nát đá muôn tàn lửa bay
    Ngh́n đêm thăm thẳm sương dày
    Đèn pha bật sáng như ngày mai lên


    Tiết tấu ngân nga, d́u dặt như lời ru đến đây được tác giả phá vỡ để tạo ra một kết cấu khác phi đối xứng làm giọng thơ trở nên gắt, mạnh, dồn dập như âm hưởng bước hành quân vũ băo . Hệ thống từ vựng mở căng cường độ diễn tả , h́nh ảnh ḱ vĩ , ư thơ phóng xa vào viễn cảnh ... tất cả tạo nên một bức tranh sử thi hoành tráng để ca ngợi sức mạnh của chủ nghĩa yêu nước, của nhân dân anh hùng . Miêu tả cảnh hành quân, nhà thơ sử dụng cụm từ “điệp điệp, trùng trùng” thật chính xác . C̣n từ ngữ nào để diễn đạt sức mạnh của đoàn binh tràn đầy nhiệt huyết hơn những từ ấy ? Nó vừa diễn tả vẻ đẹp hùng dũng bên ngoài lại vừa miêu tả sức mạnh quật cường bên trong . Trong những con người hiên ngang ấy, họ không chỉ biết làm bạn với khói lửa đạn bom mà họ c̣n đôi lúc thả hồn theo trăng sao . Sự hài hoà giữa sự dữ dội và vẻ đẹp lăng mạn đă làm nên sự chói sáng trong tâm hồn người lính . H́nh ảnh ánh sao đầu núi mặc dù không mới (Đầu súng trăng treo - Đồng chí – Chính Hữu) nhưng vẫn có sức lay động ḱ lạ cái phần hồn dân tộc trong mỗi con người Việt Nam .

    Và bài thơ khép lại bằng lời khẳng định Việt Bắc măi là cái nôi, là quê hương của phong trào cách mạng, nơi đặt niềm tin tưởng và hi vọng của người Việt Nam trên khắp mọi miền của Tổ quốc, đặc biệt là những nơi c̣n u ám quân thù .

    III . KẾT THÚC VẤN ĐỀ .

    Việt Bắc là bài thơ tiêu biểu nhất của hồn thơ Tố Hữu viết về nghĩa t́nh cách mạng . Bài thơ không chỉ là lời chia tay dạt dào xúc cảm mà c̣n là lời khẳng định đinh ninh sự thuỷ chung son sắt của những người cách mạng , là khúc ca bất tận của t́nh nghĩa được viết với giọng điệu vừa trữ t́nh ngọt ngào , vừa sôi nổi thiết tha, trong sáng

    Nguồn: Sưu tầm

    Xem thêm bài khác

  2. Thành viên dưới đây đă cám ơn bài viết này của: Lee Senior

    Lovely9z (06-11-2012)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    480
    Cảm ơn
    0
    Thanked 32 Times in 23 Posts

    Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

    Bài thơ Việt Bắc là đỉnh cao của thơ tố Hữu và cũng là thành tựu xuất sắc của thơ ca kháng chiến chống Pháp. Bài thơ ra đời nhân một sự kiện lịch sử: tháng 10 năm l954, những người kháng chiến rời căn cứ miền núi trở về miền xuôi. Từ điểm xuất phát ấy, bài thơ ngược về quá khứ để tưởng nhớ một thời cách mạng và kháng chiến gian khổ mà anh hùng, để nói lên nghĩa t́nh gắn bó thắm thiết với Việt Bắc, với Đảng và Bác Hồ, với đất nước và nhân dân - tất cả là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn để dân tộc ta vững vàng bước tiếp trên con đường cách mạng. Nội dung ấy được thể hiện bằng h́nh thức đậm tính dân tộc.Bài thơ rất tiêu biểu cho phong cách thơ Tố Hữu.


    Hoàn cảnh sáng tác tạo nên một sắc thái tâm trạng đặc biệt, đầy xúc động bâng khuâng: Cầm tay nhau biết nói ǵ hôm nay.... Đó là cuộc chia tay của những người từng sống gắn bó suốt mười lăm năm ấy, có biết bao kỉ niệm ân t́nh, từng sẻ chia mọi cay đắng ngọt bùi, nay cùng nhau gợi lại những hồi ức đẹp đẽ, khẳng định nghĩa t́nh thuỷ chung và hướng về tương lai tươi sáng. Chuyện ân t́nh cách mạng đă được Tố Hữu khéo léo thể hiện như tâm trạng của t́nh yêu lứa đôi.

    Diễn biến tâm trạng như trong t́nh yêu lứa đôi được tổ chức theo lối đối đáp quen thuộc của ca dao, dân ca, bên hỏi, bên đáp, người bày tỏ tâm sự, người hô ứng, đồng vọng. Hỏi và đáp đều mở ra bao nhiêu kỉ niệm về một thời cách mạng và kháng chiến gian khổ mà anh hùng, mở ra bao nhiêu nỗi niềm nhớ thương. Thực ra, bên ngoài là đối đáp, c̣n bên trong là độc thoại, là sự biểu hiện tâm tư, t́nh cảm của chính nhà thơ, của những người tham gia kháng chiến.

    Qua hồi tưởng của chủ thể trữ t́nh, cảnh và người Việt Bắc hiện lên thật đẹp. Nỗi nhớ thiết tha của người cán bộ sắp về xuôi đă khắc sâu thiên nhiên núi rừng Việt Bắc vời vẻ đẹp vừa hiện thực, vừa thơ mộng, thi vi, gợi rơ những nét riêng biệt, độc đáo, khác hẳn những miền quê khác của đất nước. Chỉ những người đă từng sổng Việt Bắc, coi Việt Bắc cũng là quê hương thân thiết của ḿnh mới có nỗi nhớ thật da diết, những cảm nhận thật sâu sắc, thấm thía về ánh nắng ban chiều, ánh trăng buổi tối, những bản làng mờ trong sương sớm, những bếp lửa hồng trong đêm khuya, những núi rừng sông suối mang những cái tên thân thuộc - tất cả là khoảng thời gian và không gian lóng lánh kỷ niệm :

    Nhớ ǵ như nhớ người yêu
    ………………….
    Ng̣i Thia, sông Đáy, suối Lê vơi đầy.


    Nhưng có lẽ đẹp nhất trong nỗi nhớ về Việt Bắc là sự hoà quyện thắm thiết giữa cảnh với người, là ấn tượng không thể phai mờ về những người dân Việt Bắc cần cù trong lao động, thuỷ chung trong nghĩa t́nh :

    Ta về, ḿnh có nhớ ta
    ……………………..
    Nhớ ai Tiếng hất ân t́nh thuỷ chung


    Có thể thấy thiên nhiên Việt Bắc hiện lên với bao vẻ đẹp thật đa dạng, phong phú, sinh động, thay đổi theo từng thời tiết, từng mùa.
    Gắn bó với từng khung cảnh ấy là h́nh ảnh những con người b́nh thường người đi làm nương rẫy, người đan nón, người hái măng,... .Bằng những việc làm tưởng chừng nhỏ bé của ḿnh, họ đă góp phần tạo nên sức mạnh vĩ đại của cuộc kháng chiến. Chính nghĩa t́nh của nhân dân với cán bộ, bộ đội, sự đồng cảm và san sẻ, cùng chung mọi gian khổ và niềm vui, cùng gánh vác mọi nhiệm vụ nặng nề, khó khăn,... tất cả càng làm Việt Bắc thêm ngời sáng trong tâm trí của nhà thơ. Việt Bắc – đó là h́nh ảnh những mái nhà “hắt hiu lau xám, đậm đà ḷng son”, là h́nh ảnh người mẹ trong cái “nắng cháy lưng- Địu con lên rẫy, bẻ từng bắp ngô”, là những tháng ngày đồng cam cộng khổ :

    Thương nhau, chia củ sắn lùi
    Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng,...


    Có thể nói, âm hưởng trữ t́nh vang vọng suốt bài thơ đă tạo nên khúc ca ngọt ngào, đằm thắm của t́nh đồng chí, nghĩa đồng bào, của t́nh yêu thiên nhiên, yêu đất nước, yêu đời.

    Theo ḍng hồi tưởng của chủ thể trữ t́nh, bài thơ dẫn người đọc vào khung cảnh Việt Bắc chiến đấu với không gian núi rừng rộng lớn, những hoạt động tấp nập, những h́nh ảnh hào hùng, những âm thanh sôi nổi, dồn dập, náo nức. Cách mạng và kháng chiến đă xua tan vẻ âm u, hiu hắt của núi rừng, đồng thời khơi dậy sức sống mạnh mẽ của thiên nhiên và con người Việt Bắc. Bài thơ tràn đầy âm hưởng anh hùng ca, mang dáng vẻ một sử thi hiện dại, bởi v́ chỉ cần phác hoạ khung cảnh hùng tráng ở Việt Bắc, Tố Hữu đă cho thấy khí thế vô cùng mạnh mẽ của cả một dân tộc đứng lên chiến đấu v́ Tổ quốc độc lập, tự do :

    Những đường Việt Bắc của ta
    …………………………….
    Đèn pha bật sáng như ngày mai lên.


    Dân tộc ấy đă vượt qua bao thiếu thốn, gian khổ, hi sinh để lập nên những ḱ tích, những chiến công gắn với những địa danh: Phủ Thông, đèo Giàng, sông Lô, phố Ràng, Hoà B́nh, Tây Bắc, Điện Biên,... Nhưng Tố Hữu không chỉ miêu tả khí thế hào hùng của cuộc kháng chiến mà c̣n đi sâu lí giải những cội nguồn sức mạnh đă dẫn tới chiến thắng. Đó là sức mạnh của ḷng căm thù: Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai, sức mạnh của t́nh nghĩa thuỷ chung: Ḿnh đây ta đó, đắng cay ngọt bùi, sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân, của sự hoà quyện gắn bó giữa con người với thiên nhiên - tất cả tạo thành h́nh ảnh đất nước đứng lên :

    Nhớ khi giặc đến giặc lùng
    …………………………
    Đất trời ta cả chiến khu một ḷng
    .

    Đặc biệt, với những lời thơ trang trọng mà thiết tha, Tố Hữu đă nhấn mạnh, khẳng định Việt Bắc là quê hương của Cách mạng, là căn cứ địa vững chắc, là đầu năo của cuộc kháng chiến, nơi hội tụ bao t́nh cảm, suy nghĩ, niềm tin và hi vọng của mọi người Việt Nam yêu nước. Trong những năm tháng đen tối trước Cách mạng, h́nh ảnh Việt Bắc hiện dần từ mờ xa (mưa nguồn suốt lũ, những mây cùng mù )đến xác định như một chiến khu kiên cường, nơi nuôi dưỡng bao sức mạnh đấu tranh, nơi khai sinh những địa danh sẽ măi măi đi vào lịch sử dân tộc :

    Ḿnh về,c̣n nhờ núi non
    ………………………

    Tân Trào, Hồng Thái, mái đ́nh, cây đa.

    Trong những ngày kháng chiến gian lao, Việt Bắc là nơi có Cụ Hồ sáng soi, có Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công. Để khẳng định niềm tin yêu của cả nước với Việt Bắc, Tố Hữu lại dùng những vần thơ rất mộc mạc, giản dị mà thắm thiết nghĩa t́nh :

    Ở đâu đau đớn giống ṇi
    ……………………….
    Quê hương Cách mạng dựng nên Cộng hoà .


    Nghệ thuật biểu hiện của bài thơ đậm đà tính dân tộc. Điểm đáng chú ư trước hết là Tố Hữu đă phát huy được nhiều thế mạnh của thể lục bát truyền thống. Cấu tứ của bài thơ là cấu tứ ca dao với hai nhân vật trữ t́nh là ta và ḿnh, người ra đi và người ở lại hát đối đáp với nhau. Trong cuộc hát đối đáp chia tay lịch sử này, người ở lại lên tiếng trước, nhớ về một thời xa hơn, thời đấu tranh gian khổ trước Cách mạng, sau đó người ra đi nối tiếp nhớ lại kỉ niệm thời chín năm kháng chiến.

    Nhà thơ rất chú ư sử dụng kiểu tiểu đối của ca dao, chẳng những có tác dụng nhấn mạnh ư mà c̣n tạo ra nhịp thuyên chuyển, cân xứng, hài hoà, làm cho lời thơ dễ nhớ, dễ thuộc, thấm sâu vào tâm tư:

    Ḿnh về rừng núi nhớ ai
    Trám bùi để rụng măng mai để già;

    …Điều quân chiến dịch thu đông
    Nông thôn phát động giao thông mở đường,...


    Về ngôn ngữ thơ, Tố Hữu chú ư sử dụng lời ăn tiếng nói của nhân dân rất giản dị mộc mạc nhưng cũng rất sinh động để tái hiện lại một thời cách mạng và kháng chiến đầy gian khổ mà dạt dào t́nh nghĩa. Đó là thứ ngôn ngữ rất giàu h́nh ảnh cụ thể:

    Ngh́n đêm thăm thẳm sương dày;
    Nắng trưa rực rỡ sao tràng;...


    và cũng là thứ ngôn ngữ rất giàu nhạc điệu:

    Chày đêm nện cối đều đều suối xa;
    Đêm đêm rầm rập như là đất rung;...


    Đặc biệt, thơ Tố Hữu sử dụng rất nhuần nhuyễn phép trùng điệp của ngôn ngữ dân gian:

    Ḿnh về, ḿnh có nhớ ta;
    Ḿnh về, có nhớ chiến khu;
    Nhớ sao lớp học i tờ;
    Nhớ sao ngày tháng cơ quan,;
    Nhớ sao tiếng mơ rừng chiều,...


    tất cả tạo ra một giọng điệu trữ t́nh nghe thiết tha, êm ái, ngọt ngào như âm hưởng lời ru, đưa ta vào thế giới của kỉ niệm và t́nh nghĩa thuỷ chung.

    Bài thơ là khúc ca ân nghĩa, là hồi tưởng đầy xúc động và ân t́nh của Tố Hữu về chặng đường mười lăm năm đă qua của đất nước (từ khởi nghĩa Bắc Sơn năm 1940 đến hoà b́nh lập lại năm 1954), từ đó mà hướng về tương lai tươi sáng, nhắc nhớ tâm nguyện thuỷ chung. Viết về nghĩa t́nh dân tộc và hướng về đồng bào ḿnh, Tố Hữu đă phát huy được h́nh thức nghệ thuật mang tính dân tộc, trong đó nổi bật là cách sử dụng thể thơ lục bát và ngôn ngữ thơ đậm sắc thái dân gian. Có thể coi Việt Bắc là khúc t́nh ca và cũng là khúc hùng ca về cách mạng, về cuộc kháng chiến và con người kháng chiến mà cội nguồn sâu xa của nó là t́nh yêu quê hương đất nước, là niềm tự hào về sức mạnh của nhân dân, là truyền thống ân nghĩa, đạo lí thuỷ chung của dân tộc Việt Nam.

    ( Sưu tầm)



  4. The Following 2 Users Say Thank You to Lee Senior For This Useful Post:

    beellysp (06-11-2012),Lovely9z (06-11-2012)

Từ khóa cho bài viết này

được biểu hiện, đặc điểm nghệ thuật, đến nội dung và h́nh thức, đă đưa thơ chính trị, đèo de, Ảnh hưởng, ở bài thơ việt bắc, " việt bắc" của tố hữu, - tố hữu phân tích đoạn thơ, bức tranh tứ b́nh, bài thơ việt bắc, b́nh giảng bức tranh tứ b́nh, cảm nhận về khổ 10, cặp đại từ xưng hô ta –ḿnh, cụ thể ở những phương diện nào, của bài thơ việt bắc, của bài “việt bắc”, của nhà thơ tố hữu, của tố hữu, của ta, giùm đoạn, hoàn cảnh ra đời, hoàn cảnh sáng tác, lên tŕnh độ là thơ rất đỗi trữ t́nh, ḿnh đi ḿnh lại nhớ ta, nét tài hoa của tố hữu, nêu những, ngữ văn 12, ngữ văn lớp 12, nghĩa t́nh bấy nhiêu, ngu van 12, ngu van lop 12, những đường việt bắc, những nét cơ bản, nhà thơ tố hữu, núi hồng, phân tích, phân tích đoạn 3 việt bắc, phân tích đoạn thơ, phân tích 12 câu thơ, phân tích 20 câu đầu, phân tích bài thơ, tố hữu, t́m hiểu, t́m hiểu bài, tính dân tộc, tŕnh bày, tŕnh bày những nét cơ bản, tŕnh bày phong cách nghệ thuật, trong bài "việt bắc ", trong bài thơ việt bắc, trong bài viêt bắc, trong khổ 3, trong việc sử dụng, về cuộc đời, về sự nghiệp sáng tác, về tác giả tố hữu, về việt bắc, van 12, van hoc 12, van hoc lop 12, việt bắc đoạn 1, việt bắc - tố hữu, việt bắc của tố hữu, vui lên việt bắc

View Tag Cloud

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh
  •