1. Đăng nhập
  2. Đăng kư
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    480
    Cảm ơn
    0
    Thanked 32 Times in 23 Posts

    Nghị luận về vấn đề Tôn sư trọng đạo

    ►Xem: 10435 ►Trả Lời: 2
    ►Chia Sẽ:
    01-07-2012


    NGHỊ LUẬN XĂ HỘI - TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO


    Đề bài: Dân tộc ta có truyền thống "tôn sư trọng đạo". Theo anh (chị), truyền thống ấy c̣n đáng tiếp nối hay không trong thực tế cuộc sống xă hội ta hiện nay?

    Bài làm

    "Tôn sư trọng đạo" không chỉ c̣n là vấn đề đạo đức mà c̣n là một truyền thống văn hoá vô cùng tốt đẹp của nhân dân ta. Khi nào cuộc sống c̣n cần kiến thức, con người c̣n văn minh th́ người thầy c̣n được tôn trọng. Mà chắc chắn rằng, con người không thể quay trở về với điểm xuất phát với cảnh sống ăn lông ở lỗ được. V́ thế, dù thời ḱ lịch sử nào, dù xă hội nào "Tôn sư trọng đạo" vẫn là truyền thống vô cùng tốt đẹp, và vô cùng cần thiết, cần được tiếp tục phát huy và ǵn giữ. Đó là yếu tố quan trọng làm nên nền tảng đạo đức của xă hội văn minh.


    Nhân dân ta từng có những câu nói vô cùng giản dị mà chứa đựng những ư nghĩa rất sâu sắc về vấn đề Đạo và Thầy. Những câu nói ấy vừa tôn vinh người Thầy, vừa nhắc nhở con người phải biết sống cho phải đạo làm người. Thầy là người vạch đường chỉ lối cho mối người "Không thầy đố mày làm nên". V́ thế vị trí của người thầy được đặt ngang hàng với vị trí của cha mẹ, "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy". Chúng ta vẫn luôn tự nhắc ḿnh:


    Muốn sang th́ bắc cầu Kiều
    Muốn con hay chữ th́ yêu lấy thầy

    Người làm thầy trong bất cứ xă hội nào luôn được xă hội tôn trọng "nhất tự vi sư, bán tự vi sư". Bởi vậy, "tôn sư trọng đạo" không c̣n là một vấn đề quan niệm sống hay quan niệm về cách cư xử mà đă trở thành một phạm trù đạo đức. Thời xưa Platôn, Aritxtôt, Khổng Tử… từ người thầy đă trở thành những bậc thánh trong ḷng học tṛ. Ngày nay, người thầy tuy không có vị trí tuyệt đối như thế song thầy vẫn là người được xă hội tôn trọng và "nghề dạy học là nghề cao quư nhất trong những nghề cao quư". Dù ở phương Đông hay phương Tây, dù mối quan hệ thầy tṛ có b́nh đẳng đến đâu, gần gũi đến đâu th́ danh giới thầy tṛ, vị trí đáng kính của người thầy vẫn không hề bị mai một.


    Trên thực tế, vấn đề "tôn sư trọng đạo" ngày nay đă có nhiều điều đáng phải bàn. Các thầy cô giáo dù phải đứng trước bao nhiêu khó khăn của cuộc sống vẫn đang ngày đêm lo lắng, nghiền ngẫm để truyền thụ cho học sinh những tri thức quư giá nhất. C̣n học sinh, bên cạnh những học sinh chăm chỉ ngoan ngoăn, thực hiện đúng đạo làm tṛ, kính yêu và tôn trọng thầy cô giáo, đă có không ít bạn chót quên đi đạo nghĩa thầy tṛ. Những học sinh ấy đă vô t́nh hoặc cố ư vi phạm đạo làm tṛ, làm đau ḷng các thầy cô giáo. Đă có những câu chuyện đau ḷng mà chúng ta không muốn nhắc đến như hiện tượng học tṛ xúc phạm thầy cô giáo, vô lễ với những người đang ngày đêm dạy bảo ḿnh những điều hay lẽ phải, truyền đạt cho ḿnh những tinh hoa tri thức nhân loại. Xă hội đă, đang và sẽ tiếp tục lên án những học sinh đó.


    "Tôn sư trọng đạo" là một truyền thống văn hoá vô cùng tốt đẹp của loài người. Nếu trẻ em là tờ giấy trắng th́ người cầm cây bút viết lên những tờ giấy trắng ấy những tráng thẳng hàng, rơ nét, rơ chữ nhất chính là thầy cô giáo. Tôn trọng những người giữ vai tṛ truyền đạt tri thức nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của t́nh yêu tri thức, của ḷng ham học hỏi, của ư chí và khát vọng vươn lên cuộc sống tốt đẹp hơn. V́ thế "tôn sư" không chỉ là vấn đề tôn trọng, kính yêu người làm nghề dạy học mà c̣n là biểu hiện của t́nh yêu tri thức, biểu hiện của văn minh, tiến bộ. "Đạo" cũng không chỉ dừng lại ở đạo làm tṛ, ở những h́nh thức, thái độ ứng xử với người thầy mà c̣n là cả vấn đề đạo đức xă hội. Đó là đạo làm người, là đạo học ở đời. Trọng đạo là coi trọng sự hiểu biết, coi trọng tinh thần ham học hỏi, đề cao truyền thống ham học.


    Để xă hội ngày càng văn minh con người ngày càng phải chú ư đến chuyện học hành, tiếp thu tri thức. V́ thế, vai tṛ của người thầy trong xă hội hiện đại đă thay đổi, từ người truyền đạt tri thức đă chuyển thành người dẫn dắt học sinh t́m ra con đường đến với tri thức. Vai tṛ của người thầy ít nhiều thay đổi nhưng vị trí của người thầy th́ không hề suy giảm. Thầy vẫn là thầy và ngày càng quan trọng hơn. V́ vậy, dù xă hội có đi đến đâu, xă hội ấy vẫn có những người muốn học và vẫn có những người thực hiện nhiệm vụ dạy bảo người đi sau. Trong cuộc sống ngày nay, khi mà vấn đề học hành ngày càng phức tạp và sự xuống cấp về đạo đức xă hội đang khiến nhiều người có lương tâm trách nhiệm phải quan tâm suy nghĩa th́ vấn đề "tôn sư trọng đạo" càng phải tiếp tục được kế thừa và phát huy hơn nữa.


    Tôn sư trọng đạo là một truyền thống đạo đức vô cùng tốt đẹp của dân tộc ta. Đứng trước những hiện tượng đáng suy nghĩ hiện nay về vấn đề đạo đức học đường, chúng ta cần phải có những hoạt động cần thiết để nhắc nhở mỗi người nh́n lại thái độ và cách ứng xử của ḿnh đối với những người làm thầy trong xă hội này. Tôn sư trọng đạo cần phải được quan tâm hơn nữa.




    Bài viết sưu tầm

    Xem thêm bài khác
    H́nh ảnh đính kèm H́nh ảnh đính kèm

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    480
    Cảm ơn
    0
    Thanked 32 Times in 23 Posts

    Việt Nam chúng ta được biết đến với truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo. Có rất nhiều câu ca dao, tục ngữ nói về những truyền thống đó như : “Bán tự vi sư, nhất tự vi sư”, “Không thầy đố mày làm nên”… Nhưng câu ca dao mà đa số mọi người dân đều biết là



    “Muốn sang th́ bắt cầu Kiều


    Muốn con hay chữ th́ yêu lấy thầy”



    Ấy vậy mà giá trị của câu ca dao đă bị mai một dần trong quá tŕnh phát triển của con người, tại sao vậy?


    Câu ca dao trên rất phổ biến trong cộng đồng những người làm công tác giáo dục. Nó mang ư nghĩa động viên to lớn cho họ rằng họ-những con người đào tạo ra lớp trẻ tài năng cho đất nước. Bản đầy đủ hơn của câu ca dao này là :


    “Bồng bồng mẹ bế con sangĐ̣ dọc quan cấm, đ̣ ngang không chèo.Muốn sang th́ bắc Cầu KiềuMuốn con hay chữ th́ yêu lấy thầy”



    Ở câu trên, câu ca dao là một lời ru nói lên những ngậm ngùi của người mẹ đối với đứa con. Mẹ bồng con đi dọc trên bờ sông vắng để t́m một chuyến đ̣ qua sông, thế nhưng lại không có. “Đ̣ dọc quan cấm, đ̣ ngang không chèo” th́ làm sao qua được. Qua câu sau, ta thấy rơ được “biện pháp” của người mẹ, tức là phải xây cầu để qua. Và khi đó, trong lời ru của người mẹ đă thấy được h́nh ảnh người thầy : “Muốn con hay chữ th́ yêu lấy thầy”. Từ xưa, quan niệm học tốt gắng liền với h́nh ảnh ông giáo-tiền thân của giáo viên sau này. Cha mẹ ai muốn con ḿnh học giỏi đều mang biếu ông giáo gói xôi, con gà chỉ mong ông dạy con ḿnh cái chữ cái câu.



    Bây giờ xă hội đang ngày càng phát triển, sự tiên tiến của công nghệ thông tin khiến cho học sinh, sinh viên và cả phụ huynh tiếp xúc nhiều với nền văn hóa của các nước khác. V́ thế nên họ đă dần lăng quên h́nh ảnh người thầy luôn tận tụy giúp đem con chữ đến cho những đứa học tṛ của ḿnh. Họ mải mê chạy theo những xu hướng hiện nay như tư tưởng tự học ở nhà, tự học bằng internet nhưng họ nào biết muốn giỏi th́ cần phải có người chỉ dẫn, hướng cách học theo một con đường đúng.



    Và điều điển h́nh trong việc xem nhẹ nghề giáo của nước ta đó là lương. Nghề giáo là một nghề đào tạo nhân tài cho đất nước trong tương lai nhưng lại với mức lương ít ỏi dưới ba triệu. C̣n đối với những nước phát triển, nghề nhà giáo luôn được xem trọng và được hưởng mức lương hằng tháng từ 50.000 USD đến 70.000USD.



    Vấn đề là tầng lớp học sinh hiện nay đang dần bị cuốn theo những trào lưu của nước ngoài như chơi game, xem phim bạo lực , văn hóa phẩm đồi trụy 18+… Nhưng thường những thói quen đó sẽ dẫn đến hậu quả xấu như bỏ học chơi game, đánh giáo viên, xem nhẹ việc học…Tuy nhiên phần lỗi không hoàn toàn thuộc về học sinh mà phụ huynh cũng cần có trách nhiệm trong việc quản lí việc học và việc chơi của con em ḿnh, cần hướng chúng theo một con đường đúng đắn, và việc đầu tiên phải làm là dạy cho chúng biết tôn trọng và yêu thương thầy cô.



    Tóm lại, nghề nhà giáo cần được giữ vững và phát huy hơn nữa. Học sinh và phụ huynh cũng cần có ư thức trong việc “ Yêu lấy thầy”. Hơn thế nữa, bản thân những người giáo viên cần phải khắc phục những khuyết điểm của ḿnh, nâng cao chất lượng dạy học để học sinh có hứng thú trong việc học tập hơn. Có thế th́ câu ca dao



    “Muốn sang th́ bắt cầu Kiều


    Muốn con hay chữ th́ yêu lấy thầy”



    mới c̣n nguyên bản chất thật của nó là truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo của người Việt ta.




    Tên hạm Ngọc Khánh Hậu
    Lớp: 10A8



  3. #3
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    512
    Cảm ơn
    1
    Thanked 18 Times in 18 Posts

    Nghị luận về tôn sư trọng đạo


    Tôi cố gắng ch́m vào giấc ngủ, cố gắng không nghĩ đến tiết học hăi hùng nhất của Thầy; những bài tập khó, những con số, cộng với khuôn mặt h́nh sự của thầy và cả cái giọng oang oang như sấm: “Làm lại, học hành thế à?"
    Tiết học mà tôi đang nói đến là tiết toán. Thầy giáo mà tôi đang nói đến là người phụ trách tiết học. Cả hai đối với tôi như địa ngục mỗi khi nghĩ tới.


    Bởi v́ từ nhỏ tôi là đứa con gái quen được nuông chiều, và quen với cuộc sống bằng phẳng, ngọt ngào. V́ thế, tôi luôn ch́m đắm trong văn chương. C̣n mỗi lần đến giờ toán là tôi lại thấy khiếp đảm, buồn ngủ. Chưa bao giờ tôi tập trung học một cách gọi là tử tế.


    Tổng kết học kỳ I, điểm trung b́nh môn toán của tôi dưới 5. Điểm tổng kết các môn của tôi đều trên 8, nếu không kéo được điểm môn toán lên th́ tôi không đạt học sinh giỏi.


    Với sĩ diện từ trước tới giờ tôi luôn là học sinh giỏi, giờ mà thế này th́ xấu hổ quá. Thế là tôi đi t́m gặp thầy để tŕnh bày và chờ một sự thông cảm. Nào ngờ Thầy nghiêm mặt nh́n tôi và quát: “Điểm số phải phản ánh đúng thực lực. Đó là nguyên tắc của tôi”. Thầy nói rồi đi thẳng. Lúc này tôi mới ngậm ngùi và ước giá mà thời gian quay trở lại tôi sẽ cố gắng hơn.






    Trong buổi lễ tổng kết học kỳ I năm đó, tôi không có tên trong danh sách học sinh giỏi được tuyên dương. Tôi cố ḱm nước mắt, nh́n về phía thầy ḷng đầy uất hận. Và trong lúc tức giận ấy, tôi chợt nghĩ: Giá mà có một phép màu, tôi sẽ ước ḿnh sẽ không bao giờ nh́n thấy thầy nữa!


    Sau đó, cứ mỗi lần đến tiết dạy của thầy là tôi lại run lên cầm cập. Tôi không c̣n cách nào khác là đành phải cố gắng. Tôi c̣n nhớ như in lần đó có tiết chữa bài tập trên lớp, Thầy gọi tôi lên bảng. Tôi sợ lắm, nhưng cũng cố gắng làm cho xong mặc cho đúng hay sai để nhanh về chỗ ngồi.


    May thay, thầy đưa ánh mắt về phía tôi đầy kinh ngạc. Tôi chưa kịp hiểu điều ǵ th́ thầy đă nói: “Tốt lắm, đơn giản, dễ hiểu. Em làm tốt, rất tốt”.


    Vẫn là cái giọng như búa bổ ấy nhưng sao hôm nay tôi lại thấy vui vui, ḷng cảm thấy như có một chút ǵ đó tự tin. Tôi lấy hết can đảm nh́n về phía thầy. Tôi thấy gương mặt thầy ánh lên một niềm vui mà tôi chưa bắt gặp bao giờ.


    Rồi cả lớp nh́n về phía tôi đầy thán phục. Tôi từng có những bài văn điểm 8, 9, được cô giáo đọc làm bài văn mẫu cho cả lớp nhưng chưa bao giờ tôi có cái cảm giác sung sướng như thế này.


    Sau buổi đó, thầy giao bài tập cho tôi nhiều hơn, thường xuyên gọi tôi lên bảng sửa bài. Sau một tháng cố gắng học một cách nghiêm túc, tôi cũng đă có được cái nh́n thiện cảm từ thầy.


    Rồi một hôm, thầy đă nói với tôi rằng: “Em đă làm được đó thôi. Đơn giản chỉ v́ em chưa cố gắng hết sức. Em hăy can đảm lên, sợ sệt không giải quyết được ǵ. Điều quan trọng là phải có sức khỏe, có ư chí, bản lĩnh để vượt qua thử thách, khó khăn và vượt lên chính ḿnh”. Tôi tṛn mắt nh́n thầy, chưa bao giờ giọng nói và ánh mắt thầy dành cho một cô học tṛ “yếu kém” như tôi dịu dàng đến vậy.


    Ngày đó, tôi chưa hiểu hết ư thầy. Cứ nghĩ là thầy nói cho hay thôi. Rồi khi trưởng thành, bước chân ra ngoài xă hội va vấp với cuộc sống tôi mới nhận ra ư nghĩa từng câu nói ấy. Hóa ra những ǵ thầy mang đến cho tôi vượt ra ngoài khuôn khổ của một môn toán vốn khô khan. Vậy mà suốt những năm ngồi trên ghế nhà trường, tôi đă xem nhẹ môn toán chỉ là môn phụ, tôi đă có những ư nghĩ không tốt đẹp về thầy. Ngay cả những ngày lễ, tôi cũng chưa bao giờ tặng thầy một bông hoa hay đơn giản là một lời chúc.


    Thầy ơi, hăy tha lỗi cho con v́ những điều con đă sai trong quá khứ. Qua bài viết này con muốn gửi tới thầy ngàn bông hoa tươi thắm, ngàn lời chúc tốt đẹp nhất.