1. Đăng nhập
  2. Đăng kư
Hiện kết quả từ 1 tới 1 của 1
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    480
    Cảm ơn
    0
    Thanked 32 Times in 23 Posts

    Đề ra: Phân tích Cảnh cho chữ trong "Chữ người tử tù" (Nguyễn Tuân)

    ►Xem: 22410 ►Trả Lời: 0
    ►Chia Sẽ:
    27-06-2012

    CẢNH CHO CHỮ TRONG "CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ" - CẢNH CHO CHỮ TRONG "CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ"

    Đề ra: Phân tích Cảnh cho chữ trong "Chữ người tử tù"

    Cảnh cho chữ được tác giả gọi là ''một cảnh tượng xưa nay chưa từng có''. Mà đúng là chưa từng có thật. Bởi v́ từ trước đến giờ, việc cho chữ, vốn là 1 h́nh thức của nghệ thuật viết thư pháp tao nhả và có phần đài các thường chỉ diễn ra trong thư pḥng, thư sảnh, thế nhưng ở đây nó lại được diễn ra nơi ngục tối chật hẹp, bần thỉu, hôi hám ''tường...gián''.

    Không chỉ thế, người cho chữ lại là 1 người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng .Và với bút pháp tương phản bậc thầy NT đă làm bật lên sự đối lập về nhiều mặt. Trong bối cảnh chật hẹp của nhà tù vẫn có bó đuốc cháy đỏ rực thể hiện chí hướng cao cả của những con người, trong cái mùi hôi của không gian lại có mùi thơm của mực, đặc biệt là sâu trong trái tim của con người tưởng như là độc ác, tàn nhẫn đó lại là ''một tấm ḷng trong thiên hạ''.

    Vẻ đẹp rực rỡ của Huấn Cao hiện lên trong đêm viết chữ cho viên quản ngục. Chính trong t́nh tiết này, cái mĩ và cái dũng ḥa hợp. Dưới ánh đuốc đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, “một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiến lụa óng”. H́nh ảnh người tử tù trở nên lg lộng, uy nghi. Viên quản ngục và thầy thư lại, những kẻ đại diện cho xă hội đương thời th́ bỗng trở nên nhỏ bé, bị động, khúm núm trước người tử tù. Điều đó cho thấy rằng: trong nhà tù tăm tối không phải những ǵ hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo, cái xấu đang thống trị mà chính là cái Đẹp, cái Dũng, cái Thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đă đổ sụp, bởi v́ không c̣n kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thư lại, mà chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo nên cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách.

    Cũng với cảnh này, người tử tù đang đi vào cơi bất tử. Chỉ sáng mai HC sẽ bị tử h́nh, nhưng chắc chắn rằng những nét chữ vuông vắn, tươi đẹp hiện lên cái hoài băo tung hoành cả một đời của ông trên lụa bạch sẽ măi c̣n đó. Và nhất là lời khuyên của ông đối với viên quản ngục có thể coi là lời di huấn của ông về đạo lí làm người trong thời đại nhiễu nhương đó. Quan niệm của Nguyễn Tuân là cái Đẹp gắn liền với cái Thiện. Người say mê cái đẹp trước hết phải là người có thiên lương. Cái Đẹp của Nguyễn Tuân c̣n gắn với cái Dũng. Hiện thân của cái Đẹp là h́nh tượng Huấn Cao với khí phách lừng lẫy đă sáng rực cả trong đêm cho chữ trong nhà tù.

    Bên cạnh h́nh tượng Huấn Cao lg lộng, ta c̣n thấy một tấm ḷng trong thiên hạ. Trong đêm cho chữ, h́nh ảnh viên quản ngục cũng cảm động. ''Đó là âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ''. Cái tư thế khúm núm, giọng nói nghẹn ngào, cái cúi đầu xin bái lĩnh và cử chỉ run run bưng chậu mực không phải là sự quỵ lụy hèn hạ mà là thái độ chân thành khiến ta có cảm t́nh với con người đáng thương này.

    “Chữ người tử tù” không c̣n là “chữ” nữa, không chỉ là Mỹ mà thôi, mà “những nét chữ tươi tắn nó nói lên những hoài băo tung hoành của một đời người”. Đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối. Đấy là sự chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng, đối với sự phàm tục nhơ bẩn, cũng là sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu nô lệ. Sự ḥa hợp giữa Mỹ và Dũng trong h́nh tượng Huấn Cao là đỉnh cao nhân cách theo lí tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân, theo triết lí “duy mĩ” của Nguyễn Tuân

    Đoạn truyện ông Huấn Cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn “Chữ người tử tù”. Bút pháp điêu luyện, sắc sảo trong việc tạo dựng h́nh tượng nhân vât chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng. Ngôn ngữ của Nguyễn Tuân góc cạnh, sáng tạo và giàu t́nh cảm, cảm xúc dă mang người đọc đến với một không khí cổ kính trang nghiêm đầy xúc động, có phần bi tráng- một khung cảnh cổ xưa.


    ST
    Xem thêm bài khác

  2. Thành viên dưới đây đă cám ơn bài viết này của: Lee Senior

    ndth96 (23-12-2012)

Từ khóa cho bài viết này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh
  •