1. Đăng nhập
  2. Đăng kư
Hiện kết quả từ 1 tới 7 của 7
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    512
    Cảm ơn
    1
    Thanked 18 Times in 18 Posts

    Bài viết số 3, lớp 9

    ►Xem: 32262 ►Trả Lời: 6
    ►Chia Sẽ:
    04-10-2013

    Bài tập làm văn số 3 lớp 9. Hôm nay ḿnh sưu tầm 1 số bai viet so 3,lop 9 cho các bạn tham khảo




    Đề 1: Hăy kể về 1 lần trót xem nhật kư của bạn ( Đă làm )

    Đề 2: Hăy tưởng tượng ḿnh gặp gỡ và tṛ truyện với người lính lái xe trong bài thơ về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài văn vế cuộc gặp gỡ và tṛ chuyện đó (Đă làm)

    Đề 3:
    Kể về 1 kỉ niệm của em với một người bạn. ( Đă làm)

    Đề 4:
    Kể về 1 kỉ niệm của em với thầy cô giáo. ( Đă làm)

    Đề 5:
    Nhân ngày 20/11,kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa ḿnh và thầy, cô giáo cũ ( Đă làm)

    Đề 6: K
    ể về cuộc gặp gỡ với các anh bộ đội nhân ngày thành lập quân dội nhân dân việt nam(22/12).trong buổi gặp đó,em được thay mặt các bạn páht biểu những suy nghĩ của thế hệ ḿnh về thế hẹch anh đă chiến đấu, hi sinh đễ bảo vệ tổ quốc ( Đă làm)

    Đề 7:
    Em hăy kể sáng tạo “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ. ( Đă làm)


    Các đề trên sẻ kèm hướng dẩn làm bài bên dưới, mong các bạn đóng góp bài văn hay ủng hộ!!!
    Xem thêm bài khác

  2. #2
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    512
    Cảm ơn
    1
    Thanked 18 Times in 18 Posts

    Bài tham khảo đề 7:

    Đề bài: Em hăy kể sáng tạo “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ.


    “Cha ơi, mẹ con đâu?”. Câu hỏi của đứa con thơ dại lại vang lên, và một lần nữa làm con tim tôi đau nhói. “Mẹ đang cùng bàng nội sống ở một nơi thật xa, con ạ” … “Thế sao mẹ Đản không về nhà chơi với Đản?” … “Mẹ c̣n phải chăm sóc bà mà con. Mẹ Đản về chơi với Đản th́ ai sẽ trông nom bà, đúng không nào?”. Đứa bé suy nghĩ một lúc rồi “dạ” một tiếng rơ to và trở lại nô đùa cùng chúng bạn sau khi được tôi giải đáp. C̣n tôi lại đứng lặng người, chỉ mong con tha lỗi, v́ tôi chỉ có thể trả lời bé như vậy. Nó c̣n quá nhỏ, quá bé bỏng để có thể hiểu mọi việc. Tôi đă quyết định đến một ngày nào đó, khi bé đă khôn lớn, tôi sẽ kể cho nó nghe tất cả những ǵ mà nó đang thắc mắc – câu chuyện về người mẹ thùy mị, nết na. Nghĩ đến đây, khóe mắt tôi đă ngấn lệ, v́ bao nhiêu kí ức lại ùa về…
    ......Một buổi sáng trong lành, từng chú chim nhảy nhót trên cành và líu lo cất tiếng ca, từng cây lá khẽ đung đưa theo lời ru của chị Gió, trăm vật xung quanh đều tươi tắn, vui mừng như gửi ngàn lời chúc phúc cho cuộc hôn nhân của tôi – Trương Sinh – và nàng – Vũ Nương. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc và vui sướng biết bao khi lấy được nàng làm vợ. Nàng tên thật là Vũ Thị Thiết, cùng sống ở huyện Nam Xương quê tôi. Từ lâu, tôi đă mến mộ tư dung tốt đẹp của nàng. Vẻ đẹp của cả tâm hồn và vóc dáng ấy đă khiến không biết bao nhiêu chàng trai mơ ước, và trong đó có tôi. Tôi quyết định bàn việc với bố mẹ và mang trăm lạng vàng đến hỏi cưới nàng. Cha mẹ hai bên đều ưng thuận, tôi quyết mang đến cho nàng một cuộc sống êm ấm. Thế nhưng, có lẽ nàng đă không nhận được những ǵ mà nàng tưởng tượng và xứng đáng được nhận, bởi tôi là một kẻ vô học, bất tài vô dụng, và theo như tôi tự nhận thấy th́ tôi rất hay ghen. Biết vậy nên cô vợ khôn khéo của tôi luôn luôn giữ ǵn đúng khuôn phép, làm tôi cũng rất yên ḷng. Thế mà ông trời lại không cho chúng tôi được hạnh phúc. Thành thân với nàng không bao lâu th́ tôi lại nhận giấy báo phải đi lính, giúp triều đ́nh chống giặc. Tôi không nỡ nào bỏ lại mẹ già ốm yếu và người vợ mà tôi hết mực yêu thương. Nhưng số trời nào có thể tránh, tôi đành ngậm ngùi ṭng quân giúp nước trong nỗi buồn chia li vô hạn, bởi tôi biết ḿnh chẳng học hành ǵ nên không có cách chối từ…
    ......Ba năm dài dằng dặc ấy rồi cũng trôi qua, tôi được trở về nhà sau khi giặc giă đă dẹp yên. Ba năm qua, tôi luôn sống trong nỗi nhớ thương và lo lắng cho mẹ và vợ. Tôi quyết nghe theo lời dặn của hai người, không ham danh lợi để quay trở về được b́nh an. Không c̣n lâu nữa, tôi sẽ được gặp đứa con trai đầu ḷng, được gặp lại mẹ và vợ - những người tôi hằng thương nhớ. Thế nhưng, niềm vui sum họp vừa được nhen nhóm th́ tôi đă phải nhận một tin dữ: mẹ tôi đă mất! Ông trời ơi, sao ông lại bất công thế này? Tôi chưa từng làm điều ǵ xấu, sao ông cứ phải gieo rứac cho tôi những nỗi đắng cay và đau đớn đến vậy? Được nh́n lại khuôn mặt thân yêu của vợ và h́nh ảnh đứa con bé bỏng, thế nhưng sao ḷng tôi không thể nào vui lên được, cứ nặng trĩu một nỗi buồn mất mát. Tôi dắt bé Đản – con trai tôi – cùng đi thăm mộ người mẹ hiền mà tôi hết mực tôn kính. Đứng trước ngôi mộ của mẹ, tôi không ḱm nổi nước mắt, cũng bởi tôi quá nhu nhược và chưa làm được ǵ để báo hiếu cho mẹ. Sao mẹ lại ra đi trong khi con chưa thể đền đáp ơn nghĩa sinh thành và dưỡng dục của mẹ? Tôi hối hận và thấy ḿnh sao quá hờ hững lúc trước, không chăm chỉ học tập, nuôi mộng đỗ đạt, trả hiếu cho cha mẹ, để rồi giờ đây tất cả đă quá muộn màng. Tôi ôm lấy bé Đản và cất tiếng bày tỏ nỗi đau của ḿnh cho con nghe. Thế nhưng, than ôi, tất cả như được sắp đặt để đánh ngă bản thân tôi, con tôi hỏi tôi cũng là cha của nó ư? Chẳng lẽ người vợ hiền của tôi đă không chung thủy? Không thể thế được, t́nh yêu thương mà tôi dành cho nàng là rất chân thật, và nàng cũng hiểu được điều đó cơ mà! Tôi gặng hỏi thêm th́ bé Đản kể rằng đêm nào cũng có một người đến bên mẹ nó. Đă vậy, mẹ nó c̣n bảo đó chính là cha của Đản. Quá nóng vội và để nỗi ghen tuông điều khiển mọi tâm trí lẫn hành động, tôi đùng đùng trở về nhà, không nói không rằng, mắng nhiếc nàng và đuổi đánh nàng đi. Giờ đây, khi đă hiểu rơ nguồn cơn và nghĩ lại, tôi thấy ḿnh hồ đồ quá! Lúc đó tôi đă bỏ ngoài tai mọi lời phân trần, giải thích của nàng và kể cả những lời khuyên ngăn của bà con làng xóm. Chỉ v́ một lời nói ngây dại của con và bản tính bồng bột của tôi mà nàng đă phải chịu nỗi oan nhục kêu trời không thấu. Nàng đă phải tự trẫm ḿnh xuống sông Hoàng Giang để bảo vệ cho tiết hạnh của ḿnh. Tôi chỉ cảm thấy một chút tiếc thương, và vẫn cho rằng ḿnh đúng. Cho đến một đêm, tôi cùng bé Đản – lúc này đă ba tuổi rưỡi – ngồi trong căn pḥng trống. Dưới ánh đèn dầu mập mờ, bỗng nhiên bé Đản chỉ tay vào bóng của tôi trên vách và reo lên: “Cha Đản lại đến kia ḱa!”. Không thể nào, cha của nó lại chỉ là một cái bóng vô tri vô giác thôi ư? Vậy là tôi đă trách nhầm Vũ Nương? Trời ơi, đến giờ tôi mới rơ được nỗi oan của vợ ḿnh. Hằng đêm, nàng đă mượn bóng ḿnh trên vách để giải đáp cho con về cha nó – cũng như tôi đang dối nó bây giờ. Tôi quyết định đi hỏi cặn kẽ từng người thân, hàng xóm và cuối cùng lại phải ân hận đến tận xương tủy khi biết thêm nhiều điều về nàng trong thời gian tôi đi lính… Vợ tôi ngày ngày chờ mong tôi quay về trong nỗi buồn tủi mà khó ai thấu hiểu được. Nàng luôn giữ ḷng chung thủy, một ḿnh nuôi dạy con, chăm sóc mẹ tôi và lo toan mọi việc trong gia đ́nh… Nhưng giờ đây, dù tôi có biết chuyện và hối hận th́ nàng cũng không thể quay trở về được nữa rồi!......Một hôm, trong lúc tôi đang dạy con học bài th́ bỗng có một người đàn ông đến nhà và xin gặp. Anh ta tên là Phan Lang, người cùng làng với tôi. Theo lời anh ấy kể, anh được Linh Phi – vợ vua Nam Hải – cứu giúp khi bị rơi xuống sông Hoàng Giang. Anh ta gặp vợ tôi ở đây và nhận gửi lời nhắn của nàng cho tôi. Lúc đầu, tôi cũng không tin Phan Lang, bởi ở đời làm ǵ có chuyện lạ ḱ đến vậy. Nhưng sau khi anh đưa tôi xem một chiếc hoa vàng lấp lánh, tôi nhận ra ngay đây là kỉ vật mà tôi đă mua tặng cho nàng trước khi tôi ṭng quân đánh giặc. Tôi nghe theo lời anh, lập đàn giải oan cho vợ bên sông Hoàng Giang, cúng tế ba ngày ba đêm. Quả thật, đến ngày thứ ba th́ Vũ Nương đă trở về. Nàng ẩn hiện giữa ḍng sông, cờ hoa vơng lọng rực rỡ. Nàng trao gửi tấm ḷng ḿnh cho tôi và dặn tôi sống tốt. V́ phải chịu ơn Đức Linh Phi nên nàng không thể về được nữa. Tôi ngậm ngùi nhận lời nàng. Nàng mỉm cười với tôi và biến mất, để lại tôi bao nỗi tiếc thương và day dứt. Có lẽ tôi sẽ không thể nào tha thứ cho lỗi lầm mà ḿnh đă gây ra…
    ......Giờ đây, khi nhớ lại những kí ức nghiệt ngă ấy, tôi lại càng vững chắc quyết tâm sống tốt hơn, nuôi dạy bé Đản nên người. Con ơi, hăy thay cha thực hiện một ước mong cháy bỏng – cải đổi xă hội phong kiến lạc hậu này, giúp cho đất nước và cuộc sống tốt đẹp hơn – con nhé!

  3. #3
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    512
    Cảm ơn
    1
    Thanked 18 Times in 18 Posts

    Tham khảo đề 1:
    Đề 1: Hăy kể về 1 lần trót xem nhật kư của bạn


    MB : giới thiệu hoàn cảnh xem trộm nhật kư
    - bày tỏ sơ lược t́nh cảm lúc ấy { ăn năn , hối hận } ..
    TB : - kể lại câu chuyện mà e đă xem trộm nhật kư , do hoàn cảnh ǵ ( đến nhà bạn chơi nên ṭ ṃ , do bạn bất cẩn làm rớt ..)
    - thái độ của bạn khi thấy e xem trộm nhật kư ( giận dữ , không nói ǵ , không thèm nh́n mặt ...)
    - Những ngày sau đó em cảm thấy như thế nào ( ân hận , day dút không yên )...
    - Cuối cùng em quyết định ǵ ( xin lỗi bạn , không thèm nh́n mặt bạn luôn " đùa thôi ^-^")....
    KB : Bây giờ em và bạn đă làm hoà chưa ? và e tự hứa ǵ với ḷng ( ko xem trộm đồ của người khác nữa , là một bài học đắt giá về t́nh bạn )...
    Nhật kư của người bạn đó đang nói về:
    - Người Mẹ tận tụy, hy sinh, tảo tần nuôi con ăn học nên người ... đă làm bạn thật xúc cảm v́ đă có làn bạn đă làm Mẹ bạn buồn.
    - Người Cha anh hùng trong chiến tranh, sống nghiêm túc trong xă hội và là chổ dựa cho người bạn đó khi vấp ngă... và bạn phải liên hệ với ḿnh...
    - Người Thầy, cô, tận tục dạy dỗ học sinh với tấm gương tốt ....C̣n nhiều nữa nhưng tâm điểm là trong nhật kư đó "không nên" nói về những t́nh cảm "thấp hèn" hoặc những điều vi phạm thuần phong mỹ tục.

    Nguồn: Internet


  4. #4
    Tham gia ngày
    Jun 2012
    Bài gửi
    512
    Cảm ơn
    1
    Thanked 18 Times in 18 Posts

    Tham khảo đề 2:

    Đề 2:
    hăy tưởng tượng ḿnh gặp gỡ và tṛ truyện với người lính lái xe trong bài thơ về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài văn vế cuộc gặp gỡ và tṛ chuyện đó


    đầu tiên bạn phải t́m một lư do dẫn bạn tới cuộc gặp gỡ đó...
    Chẳng hạn như: bạn đang ngồi nh́n ra ngoài cửa sổ nghĩ vẩn vơ về bài thơ đó, và đột nhiên bạn muốn gặp ngừoi lính ấy, và tưởng tượng ra ḿnh tṛ truyện...
    hoặc là bạn gặp trong giấc mơ


    thân bài:
    bạn nên tả ngừoi lính ấy trông thế nào, giản dị này, ăn mặc đồ quân đội, có lẽ là hơi đen và bụi bặm tiểu đội xe không kính mà lại, rồi th́ thêu dệt nên, bạn cũng phải cho thấy sự nể phục con ngừoi trong thơ
    xong hai đoạn rồi nhé


    bạn bắt đầu tṛ truyện với ngừoi lính ấy đang nghỉ giữa đường trong chuyến hành tŕnh về miền Nam, có lẽ là ngồi ở... gốc cây, đừng nói ngồi trong nhà hàng là ổn và bạn giới thiệu bản thân đến từ tương lai, hỏi thăm này nọ (như đang làm nghề nhà báo ư ) Này th́:
    -hỏi hoàn cảnh khi kính xe bị vỡ. Biết là bom giật bom rung, nhưng mà chi tiết hơn cơ
    -cảm giác của các anh bộ đội như thế nào. Ví dụ như có đêm nhớ nhà này, nhưng v́ nghĩ đến đất nước và cũng là công sự nên phải chiến đấu hết sức, cảm thấy con đường chạy thẳng vào tim dẫn về ngôi nhà có ngừoi mẹ thân yêu đang đón ḿnh trong cảnh đất nước thanh b́nh này...
    bạn nên đặt ḿnh vào vị trí họ để viết có cảm xúc hơn
    -những khó khăn về mặt vật chất: ướt mưa, bụi bặm, nhưng phải cố đi tới cùng, rồi th́ đạn bay vèo vèo thỉnh thoảng gặp những chiếc xe khác cũng cùng hoàn cảnh, tự nhiên họ thấy được an ủi khi gặp ngừoi đồng cảnh ngộ, các đồng chí ... vân vân
    - thật may mắn là một chú bộ đội đă rất sáng tạo chế tạo ra bếp Hoàng Cầm này. V́ vậy bộ đội đỡ cực mà địch ko phát hiện ra (v́ bếp ko cho khói bay lên trời, c̣n khói bay đi đâu th́ google search nhé )


    tớ nói sơ thôi, chủ yếu anh bộ đội kể chuyện, bạn chỉ đóng vai tṛ ngừoi hỏi thôi, và nhớ nói rằng đất nước giờ đă thanh b́nh, VN giờ đă gia nhập WTO, tổ chức kinh tế thế giới này, các hoạt động thể thao diễn ra rất nhiều, Sea Games đuợc tổ chức ở VN (năm nào nào ) rồi th́, nhiều hs VN đoạt huy chương quốc tế trong các môn này nọ nọ kia


    -Anh bộ đội kể chuyện rằng ḿnh giờ phải tiếp tục chuyến hành tŕnh. Và chính bạn cảm nhận đựoc con đường hướng về giải phóng miền Nam, bạn chúc họ may mắn .. tạm biệt...


    Kết:
    bạn tỉnh dậy, nghĩ về giấc mơ ư nghĩa của ḿnh và... lại phải cố gắng học tập để xứng đáng này nọ đoạn này th́ biết rồi há


    Nguồn: Vatgia.com


  5. #5
    Tham gia ngày
    May 2012
    Bài gửi
    1.721
    Cảm ơn
    4
    Thanked 102 Times in 78 Posts

    Bài viết số 3 lớp 9 đề 1: Hăy kể về 1 lần trót xem nhật kư của bạn

    Bài làm


    Tôi vẫn c̣n nhớ,từ ngày đầu tiên đến trường tôi đă được ba mẹ dạy rằng"Nhà trường,lớp học là mái nhà thứ hai và tất cả những thành viên trong lớp học đều là người trong gia đ́nh" câu nói này đă ghi sâu vào tiềm thức của tôi.Cho đến bây giờ,khi tôi đang học năm cuối cấp hai.Trong ngăn kí ức của tôi,chắc chắn tôi sẽ quên đi nhiều thứ,nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được một lần tôi trót xem nhật kí của Nga.Nga là cô bạn thân của tôi từ hồi c̣n bé nên tôi rất hiểu tính Nga.Vừa dễ mến vừa khoan dung,độ lượng lại c̣n rất được ḷng các bạn trong lớp.
    Trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời,tung tăng trên vỉa hè vừa đi vừa hát trên tay cầm mấy quyển sách mà tôi mới vừa mua định mang sang cho Nga cùng đọc v́ sở dĩ hai đứa có cùng sở thích.Như thường lệ tôi biết chắc hôm nay ba mẹ Nga không có nhà nên vừa bước vào cổng,tôi vừa cười vừa nh́n quanh vừa kêu to:
    -Lép ơi!Ḿnh đến rồi!
    Lép là cái biệt danh thân quen mà tôi vẫn gọi Nga thường ngày.Từ sau nhà,tiếng dép lạch cạch cung với giọng nói của Nga vang lên:
    -Ừ!Tớ đây!Vào nhà đi chờ tớ một lát,đang rửa bát!
    Tôi chạy ào lại pḥng Nga,nằm dài trên chiếc giường đầy gấu bông của bạn ấy.Đưa mắt nh́n quanh một lượt tôi bật dậy,lại góc học tập của Nga.Là bạn rất thân nên chúng tôi thích đọc sách như nhau,nhất là truyện tranh.Kệ sách của Nga đủ các loại đến nỗi đầy kín cả.Tôi đang lựa cho ḿnh một quyển sách ưng ư nhưng sao quanh đi quẩn lại t́m chẳng thấy.Đang loay hoay th́ tôi thấy một khe hở nhỏ cạnh kệ sách,vốn dĩ bản tính hay ṭ ṃ nên tôi bèn tḥ tay vào lấy ra xem thử.Th́ rút ra được một cuốn sổ.Lúc này mắt tôi bỗng sáng bừng lên khi thấy một cuốn sổ được trang trí rất đẹp mắt,xinh xắn và trông thật dễ thương.Trên mặt cuốn sổ c̣n được ghi ḍng chữ"Những ḍng tâm sự của tôi".Ôi không đây là nhật kí của Nga.Tôi nghĩ thầm và định để vào chỗ cũ,nhưng sao lại cứ ngập ngừng,tôi...h́nh như tôi muốn biết thêm về Nga...tôi muốn biết xem Nga ghi những ǵ?Tôi không kiềm chế được đôi tay ḿnh và đă mở nó ra.Tôi biết hành động như thế này là đă xâm phạm đời tư cá nhân của Nga nhưng sao tôi lại không ḱm được đôi mắt ḿnh,không ḱm được sự ṭ ṃ của bản thân."Trời ơi! Lẽ nào cuộc sống của Nga là như vậy?".Bỗng tôi giật bắn ḿnh,Nga đang đứng ngay trước mặt tôi,Nga hét lên:
    -Bạn...bạn thật là quá đáng!
    Thời gian ngay lúc này đây trong tưởng tượng của tôi cứ như nó đang tạm ngừng...ngừng lại để đếm từng nhịp tim,hơi thở của cả hai.Chợt đâu đó,một cơn gió thoáng qua nhè nhẹ từ khung cửa sổ kế bên làm tóc tôi bay,gió như đang muốn xoa dịu đi cái không khí căng thẳng lúc này.Mọi vật như cũng đă đứng yên,ngay lúc này tôi cảm nhận được nhịp đập trái tim của Nga...h́nh như...nó cũng đang giận dữ.Tay tôi run cầm cập,cuốn nhật kí như nặng hơn rơi bộp xuống đất v́ đôi tay của tôi không c̣n một chút sức lực nào nữa,tôi đứng trân trân,bất động,không nói được lời nào.Ánh mắt Nga lúc này sáng bừng lên nh́n thoáng qua có thể cảm nhận biết đó là một ánh mắt tức giận...nhưng...tôi nh́n kĩ và thấy được ẩn chứa bên trong là sự yếu đuối.Ánh mắt như đang muốn khóc...nó cứ rưng rưng..làm ḷng tôi thêm nặng trĩu.Lúc đó,nét mặt Nga đỏ bừng lên,như đang ngại ngùng điều ǵ đó...Chắc tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt rưng rưng,đôi môi run lẩy bẩy đầy tức giận của Nga lúc đấy.Tôi vụt chạy đi như thể để trốn tránh ánh mắt ấy,mà ḷng nặng trĩu...Tôi có cảm giác như đường về hôm nay xa hơn.Cứ chạy măi...chạy măi mà chân tay cứ mỗi lúc một nặng hơn...
    Từ lúc quen nhau đến giờ,tôi và Nga đă cùng nhau trải qua bao nhiêu là chuyện vui buồn nhưng...đó là lần đầu tiên tôi thấy Nga giận dữ với tôi như vậy.Tôi chạy,chạy như có ai đó đang đuổi theo ḿnh-là ánh mắt ấy.Tôi muốn khóc quá.Tôi rất sợ,sợ sự giân dữ mà Nga đă ném cho tôi,sợ cả chính việc mà ḿnh vừa làm.Về đến nhà,tôi đóng sập cửa pḥng ḿnh lại,thở hổn hển như một kẻ ăn trộm vừa bị rượt bắt,bần thần ngồi xuống ghế,tôi tự trách ḿnh tại sao lại làm như vậy?Tại sao tôi lại không thể chiến thắng nổi sự ṭ ṃ của chính ḿnh?...Tại sao?...Tôi buồn bực quăng cả chồng sách xuống đất,vậy là tiêu tan ư định khai trương mấy quyển sách mới,Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt không yên.
    Tối hôm đó,tôi nằm trên giường mà ḷng cứ day dứt măi,trằn trọc không thể nào chợp mắt được.Tôi thầm ước...ước ǵ chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày mai tôi lại có thể cùng Nga vui vẻ đến lớp.Tôi suy nghĩ miên man,nhớ lại những trang nhật kí viết trong nước mắt của lép tôi buồn.Làm sao có thể tưởng tượng được rằng gia đ́nh Lép không hề hạnh phúc,suốt ngày Lép phải nghe những trân căi vă của bố mẹ ḿnh.Tôi không tin vào những ǵ ḿnh đă đọc,càng nghĩ tôi lại càng thấy thương Lép hơn.Lúc này,trong đầu tôi tưởng tượng ra h́nh bóng của Lép cô đơn và buồn bă trong căn nhà lớn.Vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng ḿnh hiểu về Lép rơ lắm.Tôi muốn chia sẻ cùng Lép,muốn an ủi và làm ḥa với Nga.Giờ tôi mới hiểu,mới biết Lép đúng là một cô bé cá tính,tự tin và đầy nghị lực sống.Mọi ngày qua lại với Lép thường xuyên nhưng chính sự tự tin,bản lĩnh và nghị lực của Lép đă lấp đi những nỗi buồn của Lép đến nỗi chính tôi cũng không thể nào nhận ra.Nhưng tôi lo Nga vẫn trách móc,vẫn giận tôi và Nga sẽ chẳng bao giờ nói với tôi một lời nào cả bởi tôi đă vô t́nh xen vào bí mật đau buồn mà Nga hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim ḿnh lâu nay không hề chia sẻ tâm sự với ai.Cứ thế,suốt cả một đêm,tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn,day dứt...
    Sáng hôm sau,tôi quyết định sẽ nói lời xin lỗi với Nga.Tôi đi học sớm hơn thường ngày,đứng chờ Nga dưới gốc cây đầu đường nơi mà chúng tôi vẫn thường hẹn nhau cùng đi học.Vừa đứng ngóng về phía Nga tôi vừa tự nhủ ḷng lấy hết can đảm để giải thích cho Nga hiểu.Nga đang từ từ rảo bước đến gần tôi,đứng đối diện với tôi nét mặt Nga khác hẳn mọi ngày,im lặng,nghiêm khắc nh́n tôi rồi bước đi tiếp không một lời chào hỏi.Tôi bồn chồn,quay lưng lại,chưa biết nên làm ǵ.Chạy thất nhanh về phía Nga,tôi nắm lấy tay Nga nh́n thẳng vào mặt cậu ấy nói khẽ:
    -Lép ơi!Cho ḿnh xin lỗi nha!Ḿnh...không cố ư làm vậy đâu mà.
    Nga nh́n tôi với nét mặt buồn,nói nhỏ:
    -Những ǵ cậu đă đọc,đừng nói với ai nha! giữ bí mật giúp ḿnh.
    Tôi cười kh́:
    -Được mà.
    Rồi Nga cười,tôi biết lúc đó Nga đă tha lỗi cho tôi.Mọi nỗi buồn lúc đầu tan biến đi đâu mất.Tôi và Nga vẫn nói cười vui vẻ như ngày nào.
    Trông ḱa!những chú chim bay lượn trước mắt chúng tôi như đang múa hát ríu ron,nắng dường như cũng ấm áp hơn ban đầu để sưởi ấm chúng tôi hay đang sưởi ấm t́nh bạn thân thiết này.Giớ th́ như đang chọc ghẹo mấy chị hoa cỏ dại bên đường,cứ thổi măi...thổi măi.Tất cả..tất cả như đang chúc mừng,vui vẻ v́ tôi và Nga đă thân mật như xưa.


    Vừa nói cười vui vẻ với Nga tôi vừa thầm nghĩ về những điều mà tôi đă lén đọc được trong quyển nhật kí của Nga.Như thể nhắc với tôi rằng tôi chưa bao giờ hiểu được người bạn thân,những biểu hiện bên ngoài không thể nói lên được phẩm chất bên trong của một con người.Tôi tự nhủ với bản thân ḿnh rằng từ nay nên quan tâm,chia sẻ,tâm sự với Nga nhiều hơn để phần nào vơi đi được nỗi cô đơn,tủi thân của Nga.
    Tuy đó là một lần sai phạm nhưng cũng từ đó tôi mới rút ra được một bài học đáng quư,đáng nhớ cho bản thân ḿnh:"không nên xâm phạm đời tư cá nhân của người khác,ai cũng có những bí mật cần phải giấu kín,không thể chia sẻ với người khác.


    Nguồn: Văn Mẫu


  6. #6
    Tham gia ngày
    May 2012
    Bài gửi
    1.721
    Cảm ơn
    4
    Thanked 102 Times in 78 Posts

    Bài viết số 3 lớp 9 đề 2: Hăy tưởng tượng ḿnh gặp gỡ và tṛ truyện với người lính lái xe trong bài thơ về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài văn vế cuộc gặp gỡ và tṛ chuyện đó



    Bài làm



    Tôi vừa đưa chiếc xe đạp vào khoảng sân hẹp th́ đă nghe vọng ra tiếng cười gịn giă của bố tôi và một vị khách. Đó chắc chắn là một vị khách quư bởi v́ ít khi có sự ồn ă, sôi động như thế ở người cha hiền hậu nhưng lúc nào cũng lặng lẽ của tôi.


    Tôi bước vội vào nhà. Bố tôi cùng người khách hướng ánh nh́n rạng rỡ, tŕu mến đón tôi:


    _ Con gái, đây là bác Trung Trực, bạn học hồi trung học với bố, lại cùng bố nhập ngũ. Bác là chiến sĩ lái xe Trường Sơn năm xưa đấy con ạ!


    Bác Trực trạc tuổi bố tôi. Khuôn mặt bác cương nghị nhưng lại rất đôn hậu. Đôi mắt tuy đă hằn nhiều vết chân chim nhưng vẫn ánh lên những tia vui vẻ và tŕu mến. Tôi có đang nằm mơ không nhỉ? Tôi vừa học xong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Những lời thơ, những lời cô giảng và h́nh ảnh người chiến sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường cứ đọng măi trong tâm trí tôi. Giờ đây, tôi đang được đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường Sơn đích thực. Thật là một may mắn không ngờ. Tôi cuống quưt:


    _ Bố ơi! Bác ơi! Con có thể được ngồi với bố và bác một lát để biết thêm về những ngày tháng chiến đấu năm xưa được không ạ?


    Bác cười và đáp:


    _ Sao lại không? Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của bố cháu và bác.


    _ Thưa bác, bác chính là người chiến sĩ lái xe Trường Sơn, người lính mà cháu đă được học trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật, phải không bác?


    _ Ồ, bài thơ ấy nổi tiếng lắm cháu à. Ngày đó, có lẽ lính lái xe Trường Sơn ít ai là không biết bài thơ ấy. Nó nói hộ phần nào khát vọng chiến đấu, những gian khổ, ḷng dũng cảm và sự lạc quan của những người lính như bác.


    _ Chính bác cũng đă từng lái những chiếc xe không kính ấy phải không ạ?


    _ Không phải “đă từng” đâu cháu ạ. Mà là bác luôn lái những chiếc xe bị xước, bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi vỡ, méo mó những bộ phận bên ngoài như thế. Chiến tranh mà! Để bác kể rơ hơn cho cháu hiểu nhé. Ngày đó, bác lái xe tải, cùng đồng đội chuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài,… vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời, gian khổ lắm cháu ạ. Nhất là những đoạn đường xuyên qua dăy Trường Sơn, giặc bắn phá rất dữ dội. Chúng muốn san phẳng tất cả, cắt đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam ấy. Tiểu đội xe của bác ban đầu được trang bị toàn xe mới để phục vụ mặt trận. Lúc đó, xe có kính như muôn vàn chiếc xe khác. Nhưng ngày nào xe cũng lao đi giữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ, mất dần hết cả. Rồi cả mui xe cũng bị đạn pháo cày hất tung lên. Thùng xe va quẹt nhiều cũng chằng chịt vết xước. Chẳng c̣n chiếc xe nào c̣n nguyên vẹn cháu à.


    Tôi vẫn c̣n ṭ ṃ, tiếp tục hỏi bố:


    _ Lái xe không kính, không mui, không đèn như thế chắc nguy hiểm lắm bác nhỉ?


    Bác sôi nổi tiếp lời:


    _ Nguy hiểm lắm, cái sống cái chết lúc nào cũng trong gang tấc. Lái xe không kính th́ mối nguy hiểm gần nhất là bụi đấy. Đường Trường Sơn mùa khô bụi cuốn mù trời sau làn xe chạy. Bụi cuốn vào mặt, vào quần áo. Bụi dày đặc đến mức mắt cay xè, không thể mở nổi. Lúc ấy, râu, tóc, quần áo và cả xe rực lên một màu đất đỏ Trường Sơn. Rồi cả mưa nữa chứ. Mưa Trường Sơn thường bất ngờ. Đang bụi bám đầy th́ bỗng cả người nặng chịch v́ ướt sũng nước mưa. Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt. Những làn nước cay xè, buốt rát khiến việc lái xe khó hơn gấp trăm ngàn lần. Thế nhưng, những người lính lái xe như bác không bao giờ dừng lại, luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm cháu ạ. Cũng v́ xe không kính nên mưa gió vứt vào cabin đủ thứ, nào là lá rừng, nào là cành cây găy, … Bác đă bao lần bị cành cây cứa vào mặt, vào tay cầm vô lăng, đau rát vô cùng. Gian khổ là thế đấy cháu! Mỗi chuyến chở hàng về tới đích thật sự là một kỳ tích. Vậy mà kư tích vẫn luôn xuất hiện đấy!


    Bác mỉm cười, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ và tự hào. Lời bác kể như chất chứa bao nhiệt huyết, bao sôi nổi của một thời tuổi trẻ nơi chiến trường. Bác dường như đang được sống lại những phút giây lịch sử ấy. Không hiểu sao ngay lúc này, những lời thơ của Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngân nga trong ḷng tôi. Đó chính là một thực tế ở chiến trường ngày ấy. Thế mà, những người lính cụ Hồ vẫn tràn đầy lạc quan, yêu đời, và tin tưởng vào một ngày mai chiến thắng.


    Tôi chợt thấy bác Trực trầm ngâm, ánh mắt xa xôi như đang lạc trong ḍng hồi tưởng. C̣n bố tôi th́ ngồi lặng lẽ, khuôn mặt đầy vẻ xúc động. Bác Trực chợt nói:


    _ Xe không kính thế mà lại hay cháu ạ. Gặp bạn cũ, gặp đồng đội, gặp đồng hương đều tay bắt mặt mừng qua ô kính vỡ. Giữa đại ngàn mênh mông, bác chợt thấy ḷng ḿnh ấm lại v́ được chiến đấu bên cạnh những đồng chí yêu thương.


    Giọng bác chợt rung lên, đầy xúc động:


    _ Cháu không thể hiểu t́nh đồng chí thiêng liêng, quư giá thế nào với người lính các bác đâu. Dừng xe, ghé vào một bếp Hoàng Cầm, chỉ cần thêm bát thêm đũa là thấy thân thuộc như anh em một nhà. Dù chốc lát nữa thôi, mỗi người sẽ đi mỗi hướng, có khi chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa chiến trường ác liệt. Bác và ba cháu có thể trở về hạnh phúc bên gia đ́nh, nhưng bao nhiêu đồng đội của bác đă ngă xuống. Có một đồng đội của bác đă hy sinh ngay sau vô lăng v́ quyết tâm lái xe vượt qua làn đạn dù đang bị thương nặng. Ngày ấy, khẩu hiệu “Yêu xe như con, quư xăng như máu” luôn khắc ghi trong tim những người lính lái xe. Dù có hy sinh, các bác vẫn quyết tâm bảo vệ xe và hàng.


    Bác chợt im lặng. Không khí cả căn pḥng bỗng chốc trở nên thật trang nghiêm.


    _ Cháu gái của bác, hai câu cuối của bài thơ có phải là:


    “Xe vẫn chạy v́ miền Nam phía trước


    Chỉ cần trong xe có một trái tim.”


    Chiến tranh đă qua lâu rồi, nhưng cho đến tận hôm nay, bác và bố cháu không phút nào quên được ḿnh đă từng là người lính. Bác rất tự hào v́ ḿnh đă là người lính lái xe Trường Sơn năm xưa, đă tham gia chiến đấu góp phần giành độc lập tự do cho quê hương đất nước.


    Trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa tự hào. Ngày hôm nay tôi đă hiểu thêm rất nhiều điều. Trước đây, tôi chỉ biết đến cuộc sống êm đềm trong ṿng tay ấm áp, chở che của gia đ́nh, thầy cô trong một đất nước ḥa b́nh. Đó là thành quả của bao thế hệ cha anh đă vất vả, hy sinh. Họ chính là bố tôi, bác tôi và những người tôi chưa từng gặp mặt. Tôi phải thật trân trọng cuộc sống ḥa b́nh này và cố gắng trau dồi, hoàn thiện để góp phần xây dựng đất nước thêm tươi đẹp trong thời đại mới. Cảm ơn bác, người lính lái xe năm xưa của Trường Sơn oanh liệt, đă giúp cháu lớn thêm lên nhiều lắm!

    Nguồn: Văn Mẫu


  7. #7
    Tham gia ngày
    May 2012
    Bài gửi
    1.721
    Cảm ơn
    4
    Thanked 102 Times in 78 Posts

    Bài viết số 3 lớp 9 đề 3: Nhân ngày 20/11,kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa ḿnh và thầy, cô giáo cũ



    Bài làm



    “Đại d*ương lớn bởi dung nạp trăm sông,con ng*ười lớn bởi rộng ḷng bao dung cả những điều lầm lỗi”.Đó là bài học đầu tiên tôi học đ*ược từ cô giáo của ḿnh và cho đến tận bây giờ,những kỉ niệm yêu th*ương về cô giáo đầu tiên vẫn c̣n in đậm trong tâm trí của tôi!


    Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1.Cô giáo của tôi cao,gầy,mái tóc không m*ướt xanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc,cô ăn mặc giản dị nh*ưng lịch thiệp.ấn t*ượng nhất ở cô là đôi mắt sáng,nghiêm nghị mà dịu dàng.Cái nh́n vừa yêu th*ương vừa nh*ư ḍ hỏi của cô cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên…


    Hôm ấy là ngày thứ 7.Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “My pen”lấp lánh và những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo mà duyên dáng ở cổ bút.Tôi nh́n cây bút một cách thèm thuồng,thầm ao *ước đ*ược cầm nó trong tay…


    Đến giờ ra chơi,tôi một ḿnh coi lớp,không thể c*ưỡng lại ư thích của ḿnh,tôi mở cặp của Mai,ngắm nghía cây bút,đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu v́ sao tôi bỗng không muốn trả lại nữa.Tôi muốn đ*ược nh́n thấy nó hàng ngày,đ*ược tự ḿnh sở hữu nó,đ*ược thấy nó trong cặp của chính ḿnh…


    Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp,Mai lập tức mở cặp và khóc oà lên khi thấy chiếc bút đă không cánh mà bay!Cả lớp xôn xao,bạn th́ lục tung sách vở,bạn lục ngăn bàn,có bạn ḅ cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất không…Đúng lúc đó,cô giáo của chúng tôi vào lớp!Sau khi nghe bạn lớp tr*ưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút:nào là nó màu ǵ,có chữ ǵ, có điểm ǵ đặc biệt,ai cho,để ở đâu,mất vào lúc nào…Cô yên lặng ngồi xuống ghế.Lớp tr*ưởng nhanh nhảu đề nghị:





    -Cô cho xét cặp lớp ḿnh đi cô ạ!


    Cô h́nh nh* không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm răi hỏi:


    -Ra chơi hôm nay ai ở lại coi lớp?





    Cả lớp nh́n tôi,vài giọng nói đề nghị xét cặp của tôi,những cái nh́n ḍ hỏi,nghi ngờ,tôi thấy tay ḿnh run bắn,mặt nóng ran nh* có trăm ngàn con kiến đang ḅ trên má. Cô giáo tôi nổi tiếng là nghiêm khắc nhất tr*ờng,chỉ một cái gật đầu của cô lúc này,cái cặp bé nhỏ của tôi sẽ đ*ược mở tung ra…Bạn bè sẽ thấy hết,sẽ chê c*ười,sẽ chẳng c̣n ai chơi cùng tôi nữa…Tôi sợ hăi,ân hận,xấu hổ,bẽ bàng…Tôi oà khóc,tôi muốn đ*ược xin lỗi cô và các bạn…Bỗng cô giáo của tôi yêu cầu cả lớp im lặng,cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp,giờ học lặng lẽ trôi qua...


    Sáng thứ hai,sau giờ chào cờ,cô bước vào lớp,gật đầu ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống.Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:





    -Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đi đóng khoá cửa lớp ḿnh,có phải là cây bút của em không?





    Mai cầm cây bút,nó sung sướng nhận là của ḿnh,cô dặn ḍ cả lớp phải giữ ǵn dụng cụ học tập cẩn thận,giờ học trôi qua êm ả,nhẹ nhàng…Ra chơi hôm ấy,các bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước.Chỉ riêng tôi là biết rơ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu…


    Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi,cô không trách móc cũng không giảng giải ǵ nhiều.Cô nh́n tôi bằng cái nh́n bao dung và thông cảm,cô biết lỗi lầm của tôi chỉ là sự dại dột nhất thời nên đă có cách ứng xử riêng để giúp tôi không bị bạn bè khinh thường,coi rẻ…


    Năm tháng qua đi,bí mật về cây bút vẫn chỉ có ḿnh tôi và cô biết.Nhưng hôm nay,nhân ngày 20/11, tôi tự thấy ḿnh đă đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính ḿnh nh* là một cách thể hiện ḷng biết ơn và kính trọng đối với ng*ười đă dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.


    Giờ đây tôi đă lớn,đă biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc ḿnh làm, tôi vẫn nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đă dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung! Và có lẽ trong suốt cả cuộc đời ḿnh,tôi sẽ chẳng lúc nào nguôi nỗi nhớ về cô như nhớ về MỘT CON NG*ỜI CÓ TẤM L̉NG CAO CẢ!

    Nguồn: Văn Mẫu


Từ khóa cho bài viết này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh
  •