Với đề bài “hăy kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tấm và Cám dưới Âm phủ”, một học sinh lớp 10 chuyên Anh đă có bài tưởng tượng sinh động.


Đă ba năm trời kể từ ngày Cám và d́ mất, cũng là từng ấy thời gian Tấm trở lại sống trong cung cùng nhà vua. Mặc dù cuộc sống trôi đi yên b́nh, hạnh phúc, nhưng luôn có một nỗi niềm làm Tấm không khỏi bận ḷng - về Cám!



Tháng bảy mới sang, lại gần đến ngày lễ Vu lan và ngày Xá tội vong nhân. Độ này Tấm hay nằm mơ thấy Cám. Những giấc mơ - ḱ lạ thay - giống hệt như nhau. Cám lơ lửng trong một khoảng không mịt mùng, vừa như gần mà lại xa vời vợi, mỏng manh như sương khói. Cám bận bộ quần áo giản đơn, trông gầy guộc xanh xao, hai hốc mắt trũng sâu, chỉ nh́n Tấm buồn rầu rầu, ánh mắt thiết tha như có điều muốn răi tỏ. Giấc mơ lặp đi lặp lại khiến Tấm suy nghĩ rất nhiều - phải chăng ngày xá tội gần kề, Cám muốn gặp Tấm để bày tỏ điều ǵ? Nghĩ vậy, nàng quyết định sẽ lên chùa vào ngày xá tội năm nay.


Ngày xá tội vong nhân đến. Sáng sớm, Tấm đă dậy, tự tay làm chút đồ lễ rồi khởi hành đến ngôi chùa trên núi - có tiếng rất thiêng. Tấm đến chùa th́ đă gần trưa, nàng sắp lễ rồi thắp một nén nhang, thành tâm cầu khẩn! Nàng khấn cho D́, cho Cám, cầu cho linh hồn của hai người được rửa tội và siêu thoát! Giữa lúc ấy, đột nhiên Tấm nghe ù ù bên tai, mở mắt ra th́ không c̣n thấy điện thờ nữa, chỉ thấy ḿnh đang lơ lửng giữa khoảng không xám đặc, cuộn xoáy! Chưa kịp định thần th́ Tấm thấy ḿnh bị hút về phía trước, măi cho đến khi gặp một cánh cửa, cửa bật tung, Tấm bị hút vào đó. Sau cánh cửa là một căn pḥng. Căn pḥng trống không, tường và trần đều một màu xám, Tấm ngỡ ngàng. Nhưng đó chưa phải là điều lạ lùng nhất, cảnh cửa mở ra lần nữa, và Cám bước vào. Đúng là Cám, không mờ ảo như trong giấc mơ của Tấm, mà thực sự hiện hữu - Cám bằng xương bằng thịt! Tấm không nói được lời nào, trong nàng tràn ngập nỗi hoang mang và hàng trăm ngàn câu hỏi. Nàng đang ở đâu? Tại sao nàng bị đưa đến đây? Nơi này cách ngôi chùa kia bao xa? Giữa lúc bối rối, Cám chợt lên tiếng, tiếng nói nghe cũng rất thật, rất đỗi thân quen, nhưng thoáng chút ǵ như nghẹn ngào, và vang hơn b́nh thường:


Chị Tấm!


Tấm hoảng hốt, h́nh ảnh Cám, giọng nói Cám, sống động quá. Nàng hoang mang: đây là mơ, hay là thực? Như đọc được suy nghĩ của Tấm, Cám tiếp:


Chị Tấm, chị và em đang ở dưới Âm Phủ! Đây là nơi mà người trần lẽ ra không được đến, chỉ có chị - người được thần thánh phù độ, trải qua bao kiếp nạn mới tới được!


Tấm không biết nói ǵ, nàng c̣n chưa hết sững sờ.


Chị Tấm, sao chị không nói ǵ?


Tấm nhắm mắt, hít một hơi dài. Giờ th́ nàng chắc chắn rằng đây không phải là mơ, nàng chọn lời:


Em Cám à! Em đưa chị đến đây sao? Có phải em đă t́m gặp chị suốt mấy đêm rồi?


Cám gật đầu.


Vậy phải chăng em có điều ǵ muốn nói? - Tấm tiếp.


Vâng, hôm nay là ngày phán quyết của em. Hôm nay Diêm Vương sẽ định đoạt liệu linh hồn em có được siêu thoát, được đầu thai hay không.


"Cám khác quá!" - Tấm tự nhủ. Cám đang đứng trước mặt Tấm lễ phép, điềm đạm, hoàn toàn khác xưa.
Em Cám, suốt ba năm qua em ở đâu?


Cám cười, nụ cười rầu rầu:


Em được Diêm Vương sai đi chứng kiến cảnh khổ đau trong nhân gian, cảnh người ta bị lừa gạt, bị hăm hại, chứng kiến ḷng đó kị, tham lam. Cứ đi một ngày, em phải về báo những ǵ ḿnh nh́n được cho Diêm Vương, và cả những ǵ ḿnh cảm thấy.


Rồi sao nữa?


Ban đầu em dửng dưng, em vô cảm, nh́n người khác đau đớn, bất hạnh, em không có lấy một chút mủi ḷng. V́ thế mà Diêm Vương trừng phạt em bằng cách bắt em chịu tất cả những cảm xúc đau khổ ấy. Em quằn quại, em cầu xin dừng tay, nhưng vô ích! Cảm giác của người bị tra tấn, của người mất cha, mất mẹ, của người bị ruồng bỏ, của người bị hăm hại, như trận cuồng phong cào xé em. Em bị trừng phạt cho đến khi em biết đồng cảm, biết thương xót.


Đến khi nào em mới biết thương xót những cảnh khốn cùng ấy?


Hai năm trời chị Tấm ạ!


Thế một năm c̣n lại em làm ǵ?


Em xá tội cho những tội lỗi của ḿnh. Diêm Vương gửi hồn em vào một con bống, con bống bị lừa gạt rồi bị làm thịt; rồi Diêm Vương gửi em vào con chim vàng anh, con chim cũng bị giết; Diêm Vương lại cho em vào cây xoan đào, cây xoan đào cũng bị đốt trụi! Như thế em cũng phải bỏ mạng bốn lần, bằng số lần em hăm hại chị.


Tấm im lặng. Ba năm trời ṛng linh hồn Cám bị đày đọa, cái giá đắt cho những lỗi lầm khi c̣n sống.


Vậy d́ đâu, em đă phải chịu phạt cho cả phần d́ nữa ư?


Cám rùng ḿnh một cái, cô cất giọng buồn. Trông Cám như muốn khóc mà không thể khóc. Hẳn là người chết rồi không khóc được nữa.


Mẹ em khi xuống đây đă làm náo loạn cả âm phủ, đắc tội với Diêm Vương. Mẹ quyết không nhận lỗi, v́ thế mà phải chịu trừng phạt đau đớn, không những thế, đời đời kiếp kiếp phải đầu thai vào con ruồi, con cóc.


Dẫu d́ đă làm nhiều điều độc ác với Tấm, Tấm nghe vậy cũng không khỏi xót xa! Đúng là không ǵ qua được mắt thần linh, tội lỗi dù sớm muộn đều bị trừng trị. Nghĩ đến đây, Tấm nh́n lại ḿnh, bàn tay Tấm cũng từng rót nước sôi giết Cám, bàn tay Tấm cùng từng gửi hũ mắm đến cho D́, khiến d́ chết v́ kinh sợ, bàn tay ấy đă từng làm điều xấu, từng giết người!


Em Cám, em nói hôm nay là ngày phán quyết, phải chăng đích thân Diêm Vương sẽ...


Tấm chưa dứt câu, đột nhiên cả căn pḥng rung chuyển, rồi bất th́nh ĺnh nới rộng ra, thành một nơi rộng mênh mông, u ám, tường vẽ đầy h́nh người bị tra tấn, trần th́ cao hun hút. Tấm lờ mờ đoán ra: đây ắt hẳn là pḥng xử của Âm Phủ.


Bàn xử án sừng sững trước mặt, Diêm Vương hiện ra. Vượt ra ngoài ngôn ngữ và trí tưởng tượng của con người, Diêm Vương, và cả bầu không khí toát ra từ Người không một từ nào có thể miêu tả. Ngài cất tiếng nói làm rúng động không gian:


Cám, hẳn ngươi biết v́ sao ḿnh lại ở đây. Tấm, ngươi là người trần đầu tiên đặt chân xuống Âm Phủ, người biết v́ sao không?


Dạ bẩm, t́ nữ người trần mắt thịt, không thấu được hết ư định của bậc thần linh.


Diêm Vương cười lớn:


Hôm nay, ta sẽ ra phán quyết định đoạt số phận của hai ngươi. Cám, ngươi trước.


Cám bước về phía trước.


Hẳn ngươi biết tội của ḿnh chứ?


Dạ, con biết. - Cám trả lời, nghe giọng nói thoáng run nhưng cứng cỏi lạ thường.


Ngươi đă cùng mẹ hăm hại Tấm nhiều lần, c̣n tranh giành hạnh phúc của Tấm. Ta hỏi nhà ngươi, nhà ngươi có thật sự yêu vị vua đó không?


Dạ bẩm, con không ạ.


Vậy suy cho cùng ngươi v́ ḷng đố kị và ḷng ham mê phú quư mà làm vậy?


Dạ, vâng ạ.


Ngươi đă chuộc tội suốt ba năm vừa rồi, đă học được cách thương xót, đă biết đồng cảm, đă nếm mọi khổ đau trong nhân gian. Ngươi có thấy ḿnh xứng đáng được đầu thai làm người không?


Cám chợt im lặng. Một khoảng dài trôi qua, rồi Cám lên tiếng:


Dạ bẩm, không ạ.


Diêm Vương thoáng ngạc nhiên, rồi gật đầu:


Ngươi nói vậy, và ngươi thực sự nghĩ vậy, điều ngươi thật sự nghĩ mới quan trọng! Ngươi biết không, đầu thai làm người là một ân huệ lớn lao, nhưng cũng là một sứ mệnh khó khăn, làm người không hề dễ dàng. Ngươi đă chịu phạt không có nghĩa là linh hồn ngươi đă được gột rửa. V́ tội lỗi của ngươi một phần là do mẹ nhà ngươi xúi giục mà ngươi lại chịu đựng cả h́nh phạt của mẹ ḿnh, nên ta cho phép nhà ngươi được đầu thai thành bông hoa sen. Ngươi sẽ có ba kiếp làm hoa trước khi ta xem xét ngươi có thể được đầu thai làm người một lần nữa không.


Dạ! Con xin tạ ơn ân đức của Diêm Vương. - Cám nói, rồi bước xuống.


Tấm, đến lượt ngươi.


Tấm bước lên trước.


Tấm, ngươi không thắc mắc v́ sao ngươi là người trần mà lại phải xuống âm phủ để nhận phán quyết về số phận ḿnh không?


Dạ bẩm, không ạ.


Một phần là v́ ta đă hứa với Cám sẽ ban một ân huệ cho những tháng ngày chuộc tội, và Cám xin được gặp ngươi. Phần khác, phần khiến ngươi được phán quyết khi c̣n sống là bởi ngươi đă trải qua bao khổ nạn - điều không hề được ghi trong sách sinh tử. Sức sống và sự trong sạch của ngươi đă khiến thần linh động ḷng mà thay đổi điều được sắp đặt, lẽ ra ngươi đă chết ngay từ lúc d́ ngươi chặt đổ cây cau, khiến ngươi ngă.


Nhưng con đă giết người, thưa Diêm Vương, con đă làm việc tàn độc, linh hồn con đă bị vấy bẩn.


Diêm Vương khẽ làm một hành động như cười mỉm.


Ngươi giết người đâu phải v́ dă tâm. Ngươi đă cảnh báo mẹ con Cám nhiều lần nhưng hai người đó không hề thay đổi. Ngươi giết người là hành động tự bảo vệ ḿnh, khi sự can thiệp của thánh thần cũng chỉ có hạn, khi người bên cạnh ngươi - là vị vua kia - cũng không ra tay giúp. Tuy vậy, hành động giết người luôn luôn là sai trái. Như thế, ngươi sẽ vẫn được đầu thai làm người. NHƯNG. Nhưng sau khi vị vua kia mất, ngươi sẽ phải quy y cửa phật và dành phần đời c̣n lại là một nữ tu, ăn chay niệm phận để xá tội.


Dạ, tạ ơn ân đức của Diêm Vương.


Diêm Vương gật đầu


Vậy th́ ta tuyên bố: PHIÊN XỬ KẾT THÚC!


Nói rồi, Diêm vương biến mất, căn pḥng lại chuyển động dữ dội, rồi trở lại là căn pḥng nhỏ khi năy.


Chị Tấm! - Cám lên tiếng - Em phải chia tay chị thôi. Vậy là em được thỏa tâm nguyện gặp chị lần cuối. Em xin lỗi, chị Tấm ạ, em xin lỗi, cho những ǵ mẹ con em đă làm!


Tấm trào nước mắt, chỉ biết gật đầu.


Vậy em đi nhé, chị Tấm! - Cám nói, đoạn đưa tay ra, rồi h́nh bóng mờ dần, mờ dần, đến khi biến mất hẳn.
Cửa pḥng bật mở, Tấm bị hút ra ngoài, trở về với điện thờ.


***
Năm ấy, hồ sen trong cung chỉ nở đúng một bông, nhưng tươi tắn và thơm lạ thường. Tấm thường ra ngồi ở lầu trước hồ sen cùng nhà vua. Cứ mỗi lần ấy, Tấm lại thấy như nghe được giọng Cám nói khe khẽ :"Chị Tấm ơi! Chị Tấm ơi!" - như tiếng thỏ thẻ của người em gái ruột thân thương!

Dương Quỳnh Anh (Lớp 10 Anh, Trường THPT Chuyên Nguyễn Trăi, Hải Dương)


KDH (Theo_VietNamNet)

Xem thêm bài khác