Nghị luận xã hội: Chọn nghề theo thị hiếu

Th.s Chu Đình Kiên
GV Trường THPT Trần Văn Kỷ, Phong Điền, Thừa Thiên Huế

Các em học sinh thân mến! Nghị luận xã hội trở thành một câu hỏi quan trọng trong bộ đề thi của các em. Để giúp các em có thêm bài nghị luận hay về một vấn đề trong xã hội, thầy gửi đến các em bài viết của em Phạm Thị Huyền, học sinh lớp 12.1 Trường THPT Trần Văn Kỷ, Phong Điền, Thừa Thiên Huế. Đây là bài viết đặc sắc, hấp dẫn bởi được nghị luận dưới dạng một bức thư với tình cảm trong sáng, chân thành... Chúc các em ôn tập tốt trong kì thi tới.

Đề ra: Trình bày quan điểm, suy nghĩ của anh (chị) về hiện tượng chọn nghề theo thị hiếu xã hội.

Bài làm

“Đêm nay sẽ là đêm cuối cùng con ở lại nhà và ngày mai con sẽ đi trên một con đường mới. Dẫu biết sự lựa chọn này là muộn màng nhưng xin mẹ hiểu cho con. Ba năm trước con đã chọn nhầm nghề, nhưng năm nay con muốn chọn cho mình một con đường đi thật đúng đắn. Chọn nghề - nó thực sự rất quan trọng đối với con và nhiều người khác. Trước kia con đã hời hợt với nó, nhưng bay giờ con muốn thực sự nghiêm túc với vấn đề này, con không muốn chạy theo thị hiếu xã hội mà làm theo những gì trái tim con mách bảo.

Ba năm trước, con thi vào trường Đại học Quân y, con biết bố mẹ đã vui như thế nào khi con đã đỗ vào ngôi trường ấy. Nhưng mẹ biết không? Ba năm qua con chẳng cảm nhận được niềm vui nào cả, bởi chỉ đơn giản đó không phải là trường con yêu thích. Con đã chọn nhầm nghề, chọn nhầm trường khi thấy bạn bè của mình thi vào trường ấy, hơn nữa đó là trường mà bố mẹ định hướng cho con. Thi vào trường đó bố mẹ không phải lo tiền ăn học, không phải lo công việc sau này... Con đã đi một con đường mà bố mẹ đã vạch sẵn cho con – một con đường vốn nhiều người đã đi. Con đã để chính kiến của mình qua một bên, đặt ý muốn của bố mẹ và thực tiễn cuộc sống lên trước. Con biết sẽ nhiều người sai lầm như con, nhưng sai lầm ấy khó tránh khỏi. Bởi xã hội này đang tăng tốc, xã hội đang rất cần những bác sĩ, cảnh sát, nhân viên văn phòng... Nếu ai cũng chạy theo thị hiếu xã hội thì chắc chắn sẽ đảm bảo được nghề nghiệp sau này, sẽ có nhiều cơ hội việc làm hơn. Trước kia con cũng chỉ nghĩ mình chọn nghề nào để kiếm được nhiều tiền. Nhưng mẹ biết không? Bây giờ con nghĩ lại, tiền rất quan trọng nhưng nó không phải là tất cả. Tiền mua được thể xác, nhưng không mua được niềm đam mê. Tiền mua được vật chất nhưng không mua được linh hồn con người. Có lẽ không chỉ có con mà nhiều người khác cũng đã vì tiền mà đi theo thị hiếu xã hội, bỏ quên một yếu tố khác quyết định sự thành bại sau này của mình – đó chính là lòng yêu nghề.

Một lần, thử nhìn lại chính bản thân mình, con thực sự mệt mỏi, chán nản và xấu hổ. Ngay cả nghề nghiệp tương lai, con cũng phải phụ thuộc vào người khác. Con đã từng chỉ nghĩ đến xã hội này cần gì chứ không hề nghĩ mình thực sự muốn gì và có thể làm được những gì. Nhìn ra xã hội ngoài kia, thấy họ cũng như mình, họ cũng tiếp tục chạy đua với cuộc sống bằng cái nghề mà xã hội cần. Nghĩ đến thị hiếu xã hội, con chọn nghề bác sĩ quân y, bạn con chọn nghề công an, quản trị kinh doanh... Tất cả, tất cả như đang chạy đua với nghề nghiệp. Hiện trạng ấy vẫn còn tiếp diễn và đôi lúc con chẳng biết phải chọn nghề gì... Đã ba năm học tại trường Quân y, con không dám khẳng định mình thực sự hạnh phúc khi học trong ngôi trường ấy, dẫu biết đó là mơ ước của bao nhiêu người. Và cho đến bây giờ con mới biết, chạy đua theo thị hiếu xã hội nó không hoàn toàn đúng nhưng cũng chẳng sai... Nó đúng là bởi sau này ước mơ làm giàu của mỗi người sẽ trở nên gần hơn nhưng nó sai là bởi con đường đó không chứa niềm hạnh phúc. Có lẽ đối với nhiều người, chọn nghề theo thị hiếu là “mốt” của thời đại, nhưng đối với con nó thực sự là hiểm họa vì nghề ấy không hoàn toàn phù hợp với mình, không phải là nghề mình yêu thích.

Con nói với mẹ điều này chỉ mong mẹ hiểu cho con. Rời khỏi trường Quân y, con sẽ thi vào trường Đại học sư phạm Huế. Quyết định này của con chắc chắn sẽ nhận được sự buồn đau của bố mẹ và những lời bàn tán của bạn bè... Nhưng con nghĩ mỗi người hãy nghiêm túc hơn khi chọn nghề cho mình, nếu không mình sẽ trở thành những kẻ “bất lương”, “đê tiện” trong xã hội khi đảm nhận một công việc nào đó. Sự lựa chọn của con không theo thị hiếu xã hội nhưng đó là sự yêu thích và niềm đam mê, xuất phát từ trái tim con mách bảo.

Vì vậy, mẹ hãy tin con, con mong rằng mẹ sẽ hiểu tất cả những gì con đã làm và đang làm. Con biết mẹ yêu con và con chắc chắn mẹ sẽ ủng hộ những quyết định này của con phải không mẹ? Con cảm ơn mẹ nhiều” – Con trai của mẹ -
Đây là bức thư mà anh tôi viết trong đêm cuối cùng ở lại nhà. Hôm nay, anh đã đi vào Huế để theo đuổi ước mơ, tôi đọc bức thư ấy cho mẹ nghe. Dù không biết rõ anh sẽ thực hiện niềm đam mê của mình như thế nào, nhưng tôi biết anh đã có một sự lựa chọn đúng đắn. Đây sẽ là một bài học cho tôi, cho những ai đang đứng trước sự lựa chọn đầu tiên cho ngưỡng cửa cuộc đời. Chọn nghề cũng như chọn cho mình một chiếc chìa khóa để mở cánh cửa tương lai. Bạn cũng vậy, chọn nghề phải suy nghĩ thật sự nghiêm túc, đừng bao giờ chỉ biết chạy đua theo thị hiếu xã hội nhưng cũng đừng chủ nghĩa hóa cá nhân. Năm nay đã làm năm cuối cùng, bạn và tôi hãy biết lựa chọn cho mình một nghề thật đúng đắn...

Nguồn: Tác giả
Bài viết liên quan